Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc công an Giang còn sống, à không, lúc anh tỉnh táo mà làm vậy thì rất khó thành công, trước hết là chiều cao không cho phép.
Thứ hai, đừng thấy nam nữ trong phim dễ vấp ngã rồi hôn nhau, đó là vì nam diễn viên phối hợp ngả người ra sau, còn trong thực tế thì rất phũ phàng, trừ phi bạn là một người béo, nếu không rất khó xô ngã một người con trai, đừng nói là xô ngã công an Giang, có lẽ cô còn chưa kịp lao tới, người ta đã đưa tay giữ chặt cô lại rồi, đơn giản là vậy.
Nhưng lúc anh ngủ thì khác, cô chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào anh là có thể hoàn thành cảnh hôn trong kịch bản rồi.
Độ khó đột ngột giảm xuống, hơn nữa lúc này là thiên thời địa lợi nhân hòa! Bây giờ không làm, còn đợi đến bao giờ?
Sau khi Hàn Thư Anh hạ quyết tâm, nhìn người trên giường, nếu là người xấu xí, cô còn có thể do dự không xuống tay được, nhưng nhìn đồng chí Giang ngày nào cũng vận động trông rất khỏe mạnh, cô lập tức chu môi.
Xin lỗi nhé, công an Giang, tôi quá muốn trở về hiện thực rồi, nếu anh muốn trách, hãy trách kịch bản, tôi là bị sự bá đạo của kịch bản ép buộc, mới phải…
Ngay khi đôi môi hồng hào của cô sắp chạm vào.
Người đang ngủ trên giường đột nhiên mở mắt, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm cô, mày kiếm nhướng lên.
“Cô chu môi làm gì?”
Lúc công an Giang lên tiếng, Hàn Thư Anh đang cúi nhìn anh một góc bốn mươi lăm độ.
Tiến thoái lưỡng nan.
Mắt Hàn Thư Anh tối sầm, sớm không tỉnh, muộn không tỉnh, lại nhằm đúng ngay lúc này!
Thử hỏi xem, đêm hôm khuya khoắt, công an Giang không ngủ, sao lại có thể tỉnh lại được chứ?
Cái cuộc sống chết tiệt này, một ngày cũng không sống nổi.
Làm người, hoặc là biến chất trong im lặng, hoặc là biến thái trong áp bức!
Nếu cô đã mất mặt đến mức này, tên đã lên dây! Giữa thể diện và kịch bản, cô phải hoàn thành được một thứ.
Hàn Thư Anh quyết tâm, nhắm mắt lại, kệ thôi, coi như đang đóng phim.
Mà phải nói, môi của công an Giang cũng mềm thật…
…
Một mùi hương thơm ngát ập đến, anh sững sờ mất ba giây.
Giang Kiến Hứa thật sự không ngờ, anh thật sự không ngờ! Có ngày mình lại bị người ta cưỡng hôn? Đùa kiểu gì vậy? Trên tàu hỏa? Khoang bốn người? Nửa đêm!
Anh là công an, anh nhớ là tối nay nữ đồng chí này ăn gà quay, chứ đâu phải ăn gan hùm mật gấu!
Điên rồi!
Trong lòng anh chỉ có một lời giải thích hợp lý duy nhất cho hành động kia, đó là nữ đồng chí này muốn ở lại thành phố Lộc Kiều…
Mình là mục tiêu cô đã chọn?
Nghĩ đến đây, anh nhíu mày định đẩy cô ra, thật ra anh đã tỉnh từ lúc cô xuống giường, thấy cô lén lén lút lút ngồi xổm dưới đất, anh không lên tiếng, vốn định xem rốt cuộc cô muốn làm gì, không ngờ…
Lại có ý đồ với anh! Rất nhiều người vì hộ khẩu, vì khẩu phần lương thực cơ bản được phân phát hàng tháng, đã nghĩ đủ mọi cách để ở lại thành phố.
Trong đó, kết hôn là con đường tiện lợi nhất, cũng là con đường dễ lách luật nhất, sau khi kết hôn có thể lấy lý do vợ chồng đoàn tụ để thuận lợi nhập hộ khẩu vào thành phố của nhà trai, những gia đình nông thôn có con gái đều đổ xô theo, lấy việc tìm được đối tượng có hộ khẩu thành phố làm vinh dự.
Cũng có không ít cô gái nông thôn liều mình… Chuyện này trong công việc của anh, chẳng phải đã thấy quá nhiều rồi sao? Chỉ là không ngờ có một ngày, chuyện đấy lại xảy ra với chính mình.
Cô sẽ không cho rằng làm vậy là có thể ăn vạ được anh chứ?
Nói thì dài dòng, nhưng mọi suy nghĩ chỉ diễn ra trong chốc lát, Hàn Thư Anh chân trần, vất vả chu môi, mặt dày mày dạn không cần thể diện hôn người ta xong, cô lập tức cố gắng nhìn xuống, nhìn về phía kịch bản.
Why?
Tại sao chứ?
Tại sao kịch bản vẫn không có phản ứng! Không thể nào! Nắm tay, ôm, hôn môi, bất kể là theo logic hay kinh nghiệm đóng phim của cô, đều phải hoàn thành cảnh thứ ba rồi, sao lại không có phản ứng? Kịch bản hết pin à? Nó cũng đâu có chỗ sạc?
Chết tiệt! Đã hôn rồi, sao có thể để thành một nụ hôn suông được!
Cô không cam tâm, không đúng! Chắc chắn có chỗ nào đó không đúng! Cô hơi rời khỏi nguồn ấm, mượn ánh sáng hành lang nhìn về phía công an Giang, ánh mắt công an Giang rất bình tĩnh, híp lại nhìn cô, không chút dao động, hơn nữa rõ ràng là muốn đẩy cô ra.
Không được không được, tuyệt đối không được, rốt cuộc sai ở đâu, gần như trăm phần trăm chắc chắn là hôn môi! Tại sao? Tại sao không có chút phản ứng nào!
Không có chút phản ứng nào!
Cô nhìn về phía kịch bản, đột nhiên nhớ lại lời đạo diễn đầu tiên từng nói với cô khi quay phim, ông nói cảnh hôn là sự biểu đạt tình cảm dâng trào của nhân vật chính, nếu hai bên hôn nhau như khúc gỗ, không hề rung động, vậy quay cảnh hôn còn có ý nghĩa gì nữa? Khán giả sẽ hòa mình vào cái gì? Họ muốn xem cái gì?
Chẳng phải là xem… sự rung động sao?
Đúng rồi! Cô đột nhiên được khai sáng, lập tức hiểu ra, tại sao cảnh một và cảnh hai cô không cố ý thân mật mà cả hai cảnh đều thành công, còn cảnh thứ ba cô dùng đủ mọi cách, kích hoạt thế nào cũng không được? Ánh mắt cô nhìn về phía công an Giang, thì ra là sự rung động!
Mấu chốt để kích hoạt tình tiết, từ trước đến nay không phải là tiếp xúc cơ thể! Mà là… diễn viên đóng cặp, anh có rung động hay không!
Trời ơi! Trong khoảnh khắc, mọi thứ đều sáng tỏ, ngay lúc công an Giang định ngồi dậy, cô vươn tay, dùng sức ấn anh trở lại giường, ánh mắt cô sáng rực nhìn anh, linh hồn diễn xuất trong lòng bùng nổ, diễn viên không muốn trở thành diễn viên giỏi thì không phải là diễn viên tốt! Muốn thành công, vẫn phải dựa vào bản lĩnh thật sự!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


