Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Năm 60: Yêu Đương Với Kẻ Thù Của Gia Đình Chương 37: Nhiệt Tình

Cài Đặt

Chương 37: Nhiệt Tình

Cô ta nhìn cô gái có khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, vừa rồi ngồi, tà áo khoác để lộ ra chiếc váy, bắp chân vừa trắng vừa thon, lúc đứng dậy dáng người đó có thể làm người ta mê mẩn, cô ta là phụ nữ nhìn còn thấy thích, huống chi là đàn ông? Vẻ đẹp của phụ nữ, càng xinh đẹp càng không thể xem thường, vì không biết lúc nào người ta sẽ bay lên cành cao làm phượng hoàng.

“Cái gì?” Hai trăm sáu mươi đồng? Văn Dật Xuân kinh ngạc, đó là nửa năm lương của anh ta!

Văn Dật Xuân cầm tờ báo, sắc mặt nhất thời không ngừng biến đổi, vẻ mặt đăm chiêu.

Đợi đến khi hai người công an Giang trở về, Văn Dật Xuân thay đổi thái độ lạnh nhạt trước đó, đặt tờ báo xuống chủ động bắt chuyện với công an Giang.

Anh ta nhiệt tình nói: “… Đồng chí Giang, tôi thấy anh không mang hành lý, lần này đơn vị thông báo cho lứa cán bộ đi tập huấn chúng tôi phải tự mang hành lý theo, anh không nghe nói à?” Văn Dật Xuân đã mang theo cuộn hành lý đặt dưới giường, anh ta thấy Giang Kiến Hứa chỉ xách một chiếc túi đơn giản.

Giang Kiến Hứa thản nhiên đáp: “Trên tỉnh có họ hàng, mượn một bộ là được.”

Có họ hàng! Văn Dật Xuân ngẩng đầu nhìn Quách Mai, chị Quách lập tức bĩu môi, công an Giang này quả nhiên là người tỉnh thành!

Đêm đã khuya, tiếng ồn ào trong khoang giường nằm đã nhỏ đi một chút, thay vào đó là tiếng bánh xe va vào đường ray lạch cạch, nghe lâu khiến người ta buồn ngủ, qua chín giờ, Văn Dật Xuân và Quách Mai trong khoang lần lượt ngủ thiếp đi, gần như không còn tiếng động.

Hàn Thư Anh bị công an Giang đuổi lên giường trên, anh ngủ ở giường dưới.

Cô leo lên giường trên, nằm trên chiếc giường cứng, cứ ngỡ sẽ lo lắng không ngủ được như khi ở trạm thu lưu, dù sao giường dưới cũng là công an Giang, không ngờ vừa đặt lưng xuống gối cô đã ngủ ngay! Mãi cho đến khi một tiếng bánh xe va vào đường ray ầm ầm làm cô giật mình tỉnh giấc.

Đã qua nửa đêm, cô tỉnh lại người đầy mồ hôi, vừa gặp ác mộng, trong mơ, có một con quái vật kịch bản khổng lồ đang đuổi theo sau cô, miệng nó không ngừng hét lên những tiếng kỳ quái: “Hôn đi, hôn đi, hôn đi…”

Cú giật mình đó đã đánh thức cô, nương theo ánh đèn yếu ớt ở hành lang xe lửa, cô nhìn sang phía đối diện, Quách Mai đang đắp chăn nằm nghiêng không nhúc nhích, Văn Dật Xuân ở giường dưới giống như đã ngủ say, cô lại cẩn thận ngó xuống giường dưới, người kia đang nằm thẳng, nhắm mắt như đang chìm trong giấc ngủ.

Hàn Thư Anh nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Đúng là ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy!

Thì ra nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng cô là không thể hoàn thành kịch bản, không thể trở về hiện thực.

Nếu không cũng sẽ không mơ một giấc mơ như vậy, kịch bản đuổi theo cô, rượt cô, muốn hôn cô…

Muốn hôn?

Hàn Thư Anh nghĩ đến điều gì đó, mắt sáng rực lên, á! Á! Cô biết rồi, không phải va chạm vô dụng, mà là tình tiết không đúng! Đúng rồi! Tình tiết!

Khoan đã, khoan đã, phải suy nghĩ lại từ đầu, kịch bản tình yêu, nắm tay, ôm…

Tình tiết sau đó, chẳng phải là hôn nhau sao? Trong những bộ phim cô đóng đều diễn như vậy!

Sao cô lại không nghĩ ra chứ?

Hàn Thư Anh cắn chặt răng, đấm nhẹ vào lòng bàn tay.

Trong toa tàu mờ tối, không ngừng vang lên tiếng hành khách ngủ mê và tiếng trở mình loạt soạt.

Hàn Thư Anh cẩn thận đứng dậy, may mà giường khá vững, không gây ra tiếng động, cô men theo một bên từ từ trượt xuống, sau khi đặt chân xuống sàn còn không kịp xỏ giày, đôi tất trắng đã giẫm lên mặt đất.

Tốt lắm, ba người vẫn còn đang ngủ, xung quanh chỉ có tiếng ngáy khe khẽ và tiếng tàu chạy.

Cô mượn chút ánh sáng từ hành lang, lặng lẽ khom người di chuyển dọc theo giường dưới, cho đến khi đến đầu giường của công an Giang, cô cẩn thận ngồi xổm xuống, không dám thở mạnh mà ló đầu ra, tay khẽ vịn vào mép giường nhìn mặt anh.

Vừa nhìn, cô phát hiện sống mũi anh thật cao, đột nhiên nghĩ đến câu nói đùa, có muốn trượt trên sống mũi của anh trai không? Hàn Thư Anh vội vàng che miệng lại, không được cười.

Dưới mũi là đôi môi dày vừa phải, khóe môi còn có đường cong kéo dài, nằm thẳng khiến xương hàm càng thêm nổi bật, không ngờ góc nghiêng của anh lại đẹp đến vậy, đường nét sắc sảo như tạc.

Chắc hẳn trong thời đại này, ngoại hình của công an Giang cũng được xem là vô cùng tuấn tú, đặt ở thế giới sau này cũng là một soái ca lạnh lùng, tiếc là Hàn Thư Anh đã gặp quá nhiều ngôi sao có ngoại hình xuất chúng trong giới giải trí, cô chỉ liếc qua một cái rồi lập tức tập trung vào chuyện chính.

Cô nín thở, vừa định đứng dậy thì hành lang truyền đến tiếng bước chân của hành khách đi vệ sinh, cô lập tức trốn vào bóng tối.

Mơ hồ nghe được tiếng nói chuyện từ khoang bên cạnh.

“Ngủ đi… Cậu hiểu mà…”

“Đói bụng thì phải ăn cơm chứ…”

Lúc này tàu không biết đã vào đường núi hay đường hầm, phát ra một loạt tiếng loảng xoảng, cùng lúc đó Quách Mai ở giường trên trở mình, Văn Dật Xuân ở giường dưới cũng cựa quậy, Hàn Thư Anh ngồi xổm trên đất không dám thở mạnh, cho đến khi tiếng động qua đi.

Cô mới ôm lấy váy và cổ áo, cẩn thận đứng dậy, dùng ngón trỏ và ngón cái bấu một góc giường, mượn một chút lực, khom lưng về phía công an Giang.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc