Liễu Nhiễm Nhiễm đưa tay chạm vào cửa kho báu, cánh cửa liền mở ra.
Không gian sẽ không tấn công chủ nhân nên Liễu Nhiễm Nhiễm mạnh dạn bước vào.
Quả nhiên giống như những gì thấy bên ngoài, không gian bên trong kho báu vô cùng rộng lớn.
Từng dãy kệ được sắp xếp vô cùng ngay ngắn.
Trên mỗi dãy kệ đều đặt đồ vật.
Liễu Nhiễm Nhiễm đi tới gần xem, bày ở gần cửa là từng rương vàng thỏi, vàng nén cùng các chế phẩm bằng vàng khác.
Nhìn ra phía sau, dạ minh châu, thư họa, đồ sứ, các loại đá quý nhiều không đếm xuể.
Rất nhiều món đồ mà Liễu Nhiễm Nhiễm không thể gọi tên.
Trong lòng Liễu Nhiễm Nhiễm vô cùng chấn động.
Bộ sưu tập ở đây vô cùng quý giá, thật không hổ danh là kho báu.
Đáng tiếc là không gian vừa mới mở ra, rất nhiều thứ tạm thời không dùng đến. Hơn nữa, đây là những bảo vật mà tổ tiên nhà họ Liễu để lại, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối không thể để chúng lưu lạc ra ngoài.
Thứ có thể dùng lúc này cũng chỉ là những thỏi vàng nhỏ ở gần cửa.
Phía sau nhà cũng là một khoảng sân lớn, trên đó có một số loài thực vật đã mọc lên, bên cạnh cắm một tấm biển ghi "Vườn thuốc".
Liễu Nhiễm Nhiễm đã hiểu, sân trước là vườn rau, còn sân sau là vườn thuốc.
Ngẩng đầu nhìn về phía sau, cô thấy một ngọn núi rất cao.
Bởi vì hộ vệ linh đang ngủ say nên cả ngọn núi bị sương mù dày đặc bao phủ. Trong núi có những gì, Liễu Nhiễm Nhiễm tạm thời chưa thể biết được.
Sau khi dạo quanh một vòng những nơi có thể khám phá trong không gian, trong lòng Liễu Nhiễm Nhiễm đã nắm rõ mọi thứ.
Làm xong tất cả những việc này cũng chưa đến hai tiếng đồng hồ.
Liễu Nhiễm Nhiễm xốc lại chiếc gùi trên vai, giả vờ như vừa đi mua đồ từ bên ngoài về, trong gùi đựng cà chua, dưa chuột và rau xanh vừa hái từ không gian.
"Đại Mễ, mẹ về rồi đây!"
Nghe thấy giọng của Liễu Nhiễm Nhiễm, Đại Mễ bế em gái chạy ra đón.
"Mẹ, mẹ về rồi! Đại Mễ rất ngoan, trông em gái rất cẩn thận. Em gái cũng rất ngoan, không hề khóc lóc hay quấy phá gì cả!"
Nhìn dáng vẻ hoạt bát lanh lợi của Đại Mễ, lòng Liễu Nhiễm Nhiễm mềm nhũn, cô bỏ gùi xuống rồi thơm Đại Mễ một cái!
"Đại Mễ giỏi quá! Quả là trợ thủ đắc lực của mẹ!"
Đại Mễ được khen nên ngại ngùng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thoạt nhìn tràn đầy sức sống.
Tiểu Mễ không biết mẹ và chị gái đang làm gì. Nhờ uống dòng sữa được tạo ra sau khi Liễu Nhiễm Nhiễm tẩy gân phạt tủy, mới qua hai ba ngày, Tiểu Mễ đã trổ nét rõ rệt.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nà vô cùng đáng yêu.
Tiểu Mễ mở to đôi mắt đen láy nhìn hai mẹ con âu yếm nhau. Liễu Nhiễm Nhiễm thấy con gái quá đỗi đáng yêu đến mức trái tim như tan chảy, cô liền "chụt" một cái lên má Tiểu Mễ, trêu chọc làm con bé cười khanh khách.
Khi Lâm Duy Văn dẫn người bước vào, anh liền nhìn thấy cảnh tượng ấm áp này.
"Chào chị dâu!"
"Chào chị dâu ạ!"
Những người đi theo Lâm Duy Văn tới đây đa phần là anh em tốt trước kia của anh. Bọn họ vừa bước vào sân đã lên tiếng chào hỏi Liễu Nhiễm Nhiễm.
"Chào các anh! Mọi người đến giúp chúng tôi sửa nhà đúng không? Thật vất vả cho mọi người quá! Các anh cứ làm việc đi, tôi đi nấu cơm đây." Liễu Nhiễm Nhiễm vừa nói vừa định bước vào bếp làm việc.
Lâm Duy Văn vội vàng cản Liễu Nhiễm Nhiễm lại.
"Nhiễm Nhiễm, em mới vừa sinh xong. Em đừng làm lụng vất vả quá, mau về phòng nghỉ ngơi đi! Anh đã nhờ thím Lâm tới giúp rồi!"
Thím Lâm chính là vợ của đại đội trưởng. Hôm kia, con gà mà nhà họ Lâm đền cũng do một tay bà ấy hầm thành canh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)