Trên đời sao lại có người đáng yêu đến vậy chứ!
Hai vợ chồng bàn bạc xong chuyện ngày mai tìm người đến sửa nhà rồi ôm nhau chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, Lâm Duy Văn đi nhờ người trong thôn giúp đỡ. Sau khi dặn dò Đại Mễ chăm sóc Tiểu Mễ, Liễu Nhiễm Nhiễm liền lách mình vào không gian.
Hai ngày trước trôi qua như đánh trận, Liễu Nhiễm Nhiễm vẫn chưa kịp xem xét kỹ không gian của mình.
Vừa vào không gian, Liễu Nhiễm Nhiễm phát hiện vườn rau trước sân đã bắt đầu nảy mầm non, cô rất ngạc nhiên và vui mừng. Như vậy, dù sau này bọn họ ở bên ngoài, họ vẫn có thể ăn rau tươi bất cứ lúc nào, hơn nữa không cần lo lắng chuyện đói kém.
Sau khi tưới nước cho vườn rau, Liễu Nhiễm Nhiễm đi vào thư phòng trong sân.
Nơi này cất giữ rất nhiều sách, mỗi cuốn đều là tuyệt phẩm. Có sách về những căn bệnh thường gặp, cũng có sách về các bệnh nan y, còn có cả những đơn thuốc.
Liễu Nhiễm Nhiễm xem lướt qua để nắm được các thể loại sách, sau đó chuyển sang tham quan những căn phòng khác.
Bên cạnh thư phòng là một căn phòng rất rộng rãi. Liễu Nhiễm Nhiễm bước vào mới phát hiện nơi này có rất nhiều ngăn kéo, giống hệt một tiệm thuốc lớn.
Đi tới gần xem, quả nhiên bên trong toàn là dược liệu.
Cả một bức tường đều là các loại dược liệu. Có những loại vô cùng quý giá như nhân sâm trăm năm, cũng có những loại khá phổ biến như kim ngân hoa, hoa cúc.
Liễu Nhiễm Nhiễm biết đây là bảo vật mà tổ tiên nhà họ Liễu để lại cho con cháu.
Đối diện bức tường dược liệu cũng là một bức tường toàn tủ.
Liễu Nhiễm Nhiễm đi tới gần xem xét, trên tủ có ghi tên các loại đan dược.
Ví dụ như Dưỡng Nhan Đan, Tục Cốt Đan, vân vân.
Trên mỗi ngăn tủ còn có hướng dẫn sử dụng đan dược tương ứng.
Càng xem, Liễu Nhiễm Nhiễm càng cảm thấy kinh ngạc.
Dù Liễu Nhiễm Nhiễm không biết chữa bệnh, cô vẫn có thể cứu người nhờ những đan dược này!
Liễu Nhiễm Nhiễm không nhịn được bèn kéo một ngăn tủ ra xem.
Điều kỳ diệu là mỗi ngăn tủ đều giống như một không gian độc lập, mỗi loại đan dược bên trong đều được bảo quản rất tốt.
Liễu Nhiễm Nhiễm cầm lọ Dưỡng Nhan Đan trên tay, nhẹ nhàng mở nút bần ở miệng lọ, cô ngửi thấy một mùi thuốc vô cùng nồng đậm.
Hộ vệ linh không có ở đây nên quả thật có rất nhiều điều bất tiện. Liễu Nhiễm Nhiễm chỉ có thể tự mình mày mò từng chút một.
Hiện tại xem ra những ngăn tủ ở đây có chức năng bảo quản, có thể cất giữ dược liệu và đan dược đã luyện chế một cách hoàn hảo.
Sau khi cất lọ đan dược trên tay về chỗ cũ, Liễu Nhiễm Nhiễm rời khỏi phòng thuốc này.
Bên cạnh là hai căn phòng, thoạt nhìn cách bài trí giống hệt nhau.
Liễu Nhiễm Nhiễm đẩy một cánh cửa ra, đập vào mắt cô là một tấm bình phong.
Đi vòng qua tấm bình phong nhìn vào trong, cô thấy một phòng ngủ giống như của các tiểu thư khuê các thời xưa, đồ đạc bên trong đầy đủ mọi thứ, mang đậm nét cổ kính.
Thông qua đồ đạc trong phòng ngủ này, Liễu Nhiễm Nhiễm chắc chắn rằng vị tổ tiên đánh thức không gian công đức trước đó ít nhất cũng sống ở thời cổ đại cách hiện tại vài trăm năm.
Tuy nhiên, do chất lượng các món đồ rất tốt, cộng thêm việc không gian công đức đã chìm vào giấc ngủ say một thời gian dài, nên mọi thứ ở đây không hề có cảm giác mục nát, ngược lại còn mang đến cảm giác vô cùng thoải mái.
Rời khỏi căn phòng này, bên cạnh chính là một sảnh lớn.
Liễu Nhiễm Nhiễm không hiểu nổi, không gian này làm gì có vị khách nào khác đến thăm, vậy ý nghĩa tồn tại của sảnh lớn này là gì?
Dù sao thì sảnh lớn này cũng không ảnh hưởng gì.
Bên cạnh sảnh lớn là một căn phòng khá rộng, nhìn từ cánh cửa đã thấy phong cách bài trí không giống với những căn phòng khác.
Trên cửa có ghi: "Kho báu".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
