Nhìn bố mẹ ăn hết trứng gà đường đỏ, Liễu Nhiễm Nhiễm vui vẻ mỉm cười.
Nhìn nụ cười của con gái, mẹ Liễu trêu đùa.
“Thấy mẹ và bố con ăn trứng gà đường đỏ của con, con vui đến thế cơ à?”
“Mẹ!” Liễu Nhiễm Nhiễm làm nũng: “Của con với của mẹ gì chứ! Nhìn bố mẹ khỏe mạnh, còn có thể đến làm chỗ dựa cho con, con thấy vui thôi!”
Nghe thấy lời này, bố Liễu và mẹ Liễu càng thêm kiên định với quyết tâm phải chăm sóc cơ thể thật tốt, để mãi mãi làm chỗ dựa cho con gái.
Điều mà bố Liễu và mẹ Liễu không biết là, trong lúc họ dọn dẹp phòng ốc, Liễu Nhiễm Nhiễm đã lén đổi nước trong bếp thành linh tuyền.
Sợ họ uống nhiều quá cùng một lúc thì hiệu quả sẽ quá mức kinh thế hãi tục, cô chỉ nhỏ vài giọt vào trong đó.
Nhưng hai vợ chồng nghĩ đến việc đôi vợ chồng trẻ sống khó khăn nên ăn uống quá ít ỏi. Thế là Liễu Nhiễm Nhiễm đành phải không ngừng khuyên hai người họ ăn đồ ăn.
Ăn thức ăn được nấu bằng linh tuyền pha loãng trong không gian sẽ mang lại lợi ích to lớn đối với cơ thể của người bình thường.
Ăn cơm xong, Lâm Duy Văn tiễn bố mẹ vợ ra tận đầu thôn.
“Được rồi, tiễn đến đây thôi!” Bố Liễu vỗ vai Lâm Duy Văn: “Con là người tốt, nhưng người nhà của con thật sự quá quắt! Nếu sau này còn xảy ra chuyện tương tự, chắc chắn là bố sẽ đưa Nhiễm Nhiễm đi!”
“Xin bố cứ yên tâm!” Lâm Duy Văn kiên định nói: “Chỉ cần con còn sống một ngày, con sẽ không để hai mẹ con Nhiễm Nhiễm phải chịu một chút ấm ức nào nữa!”
Nhận được lời hứa hẹn, bố Liễu và mẹ Liễu đạp chiếc xe đạp thống nhất trở về nhà.
Về đến nhà, bố Liễu cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Hôm nay đạp xe hai vòng mà ông lại không hề cảm thấy quá mệt mỏi! Chắc chắn là vì cuộc sống của gia đình con gái sắp tốt lên rồi, trong lòng ông vui vẻ nên sự mệt mỏi của cơ thể cũng tan biến hết!
Khi Lâm Duy Văn về đến nhà, Liễu Nhiễm Nhiễm đã dỗ Đại Mễ và con gái nhỏ ngủ say.
Nhìn thấy Lâm Duy Văn bước vào, nước mắt mà Liễu Nhiễm Nhiễm vất vả lắm mới kìm lại được lại tuôn rơi lã chã.
Anh Duy Văn của cô cũng trở về rồi!
Nhìn thấy biểu hiện này của Liễu Nhiễm Nhiễm, Lâm Duy Văn còn có gì mà không hiểu chứ?
“Nhiễm Nhiễm, em cũng...?”
Mãi cho đến tận bây giờ, khi nắm chặt lấy tay Liễu Nhiễm Nhiễm, Lâm Duy Văn mới chân thực cảm nhận được rằng mình vẫn còn sống.
“Anh Duy Văn, anh trở về từ khi nào vậy?”
Đối với việc "trở về" này mang ý nghĩa gì, trong lòng hai người đều hiểu rõ.
“Ngày mùng chín tháng bảy, hôm qua.”
Nghe thấy ngày này, Liễu Nhiễm Nhiễm nắm chặt lấy tay Lâm Duy Văn.
Hôm qua trở về, dù có dùng tốc độ nhanh nhất thì cũng phải mất một ngày. Vì vậy, từ chiều hôm qua đến cả ngày hôm nay, Lâm Duy Văn vẫn luôn bôn ba mà không được nghỉ ngơi.
Kiếp trước anh Duy Văn vì sao mà phải mất ba tháng mới trở về được, Liễu Nhiễm Nhiễm hiểu rõ mồn một!
“Anh Duy Văn, vết thương của anh có sao không?”
Nghe Liễu Nhiễm Nhiễm hỏi thăm tình hình vết thương của mình, Lâm Duy Văn cũng biết là không thể giấu giếm được nữa.
“Không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi...”
Thấy Lâm Duy Văn vẫn muốn giấu mình, Liễu Nhiễm Nhiễm lập tức hất bàn tay đang nắm chặt của Lâm Duy Văn ra.
“Đồ lừa đảo! Vết thương ngoài da ư? Vết thương ngoài da mà cần phải nằm liệt giường ba tháng sao!”
Lâm Duy Văn giật mình.
Không ngờ Nhiễm Nhiễm lại biết cả chuyện này. Chắc chắn là cái chết của Nhiễm Nhiễm ở kiếp trước không hề đơn giản như vậy...
Lâm Duy Văn vươn tay ôm chầm lấy Liễu Nhiễm Nhiễm.
“Nhiễm Nhiễm, đừng lo lắng! Anh cũng không biết vì sao, kiếp này vừa tỉnh lại thì đã là ngày thứ hai sau khi bị thương rồi. Có lẽ là ông trời có mắt, không đành lòng nhìn những người yêu nhau như chúng ta lại phải chịu cảnh âm dương cách biệt...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
