Lâm Duy Văn lấy được sổ hộ khẩu mới một cách thuận lợi nên rất vui vẻ. Vốn dĩ anh định mời trưởng thôn đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa, nhưng lại lo lắng cho vợ con ở nhà, thế nên anh đành đến tiệm cơm quốc doanh gói vài món ăn để trưởng thôn mang về.
Hôm nay vừa hay có món thịt kho tàu. Lâm Duy Văn mua hai phần, nhà mình một phần, trưởng thôn một phần.
Nhìn thấy Lâm Duy Văn đến tiệm cơm quốc doanh mua thịt kho tàu mà lại không có phần của mình, ông Lâm vô cùng tức tối. Ông ta cũng chẳng thèm để ý trưởng thôn vẫn còn ở đó, ánh mắt thâm độc cứ chằm chằm nhìn Lâm Duy Văn.
“Thằng hai, đủ lông đủ cánh rồi nhỉ!”
Lâm Duy Văn liếc nhìn ông Lâm một cái.
Kiếp này, anh sẽ từ từ báo mối thù hãm hại ở kiếp trước!
“Bố, bố đâu phải không biết tình cảnh nhà con! Nhiễm Nhiễm sinh non vẫn chưa có sữa, vợ và con gái nhỏ của con cơ thể đều yếu ớt, đang lúc cần bồi bổ cơ thể. Đây là đồ con đặc biệt mua để bồi bổ cơ thể cho con dâu bố đấy.”
Còn về phần của trưởng thôn, bố dám đòi không?
Mặc dù Lâm Duy Văn không nói ra câu sau, nhưng ánh mắt của anh rõ ràng chính là ý này.
Ông Lâm cảm nhận được điều đó, sắc mặt trầm xuống.
Nhìn hai bố con đấu khẩu ở đây, trưởng thôn cảm thấy khá ngại ngùng. Nhưng ông ta cũng hiểu rõ, chuyện này từ đầu đến cuối chính là lỗi của nhà họ Lâm!
Người hiền lành cũng không phải là không biết phản kháng!
Cả hai đều là người trong thôn mình, ông dứt khoát không quản nữa.
Ôm hộp thịt kho tàu đầy ắp mà Lâm Duy Văn tặng trong ngực, trưởng thôn vui vẻ ngồi lên xe bò trở về thôn.
Khi về đến nhà, bố Liễu và mẹ Liễu vẫn còn ở đó.
Thấy Lâm Duy Văn trở về, cả nhà đều rất vui mừng.
Đặc biệt là Đại Mễ, cô bé chạy bay tới ôm chầm lấy đùi Lâm Duy Văn.
“Bố ơi! Cuối cùng bố cũng về rồi, Đại Mễ nhớ bố lắm!”
Nhìn con gái mười tuổi nhưng vóc dáng lại gầy gò, làn da đen nhẻm, trông giống như đứa trẻ bảy tám tuổi, mắt Lâm Duy Văn cay xè. Anh ngồi xổm xuống, bế bổng Đại Mễ lên.
Tầm nhìn đột nhiên bị nâng cao, Đại Mễ đưa hai tay ôm chặt lấy cổ bố, trong mắt lấp lánh tia sáng vui vẻ.
Nhìn cảnh tượng hai bố con chung sống ấm áp, Liễu Nhiễm Nhiễm cũng không kìm được mà ươn ướt hốc mắt.
Thật tốt!
Khi Lâm Duy Văn trở về, ba mẹ con và bố Liễu, mẹ Liễu đã ăn trưa xong.
Nghĩ đến việc vợ vừa mới sinh xong, cơ thể đang lúc yếu ớt, Lâm Duy Văn lấy ra năm quả trứng gà, múc một muỗng đường đỏ lớn rồi bắt đầu nấu món trứng gà đường đỏ.
Đồ đạc trong bếp đa phần đều do bố Liễu và mẹ Liễu mang tới.
Lâm Duy Văn lại một lần nữa cảm thán sự may mắn của bản thân.
Có được nhà vợ như thế này, bao nhiêu người cầu cũng chẳng được!
Đợi mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, thời gian cũng không còn sớm nữa.
Giữ bố Liễu và mẹ Liễu ở lại ăn một bữa tối, Lâm Duy Văn ở bên cạnh đút từng miếng trứng gà đường đỏ cho Liễu Nhiễm Nhiễm ăn.
Đại Mễ cũng được chia một quả trứng gà, cô bé tự mình ở một bên ăn từng ngụm nhỏ.
Bố Liễu và mẹ Liễu cũng có.
Vốn dĩ họ còn muốn từ chối.
“Bố mẹ, bố mẹ cứ ăn đi! Đây vốn dĩ là trứng gà do bố mẹ mang tới mà. Bây giờ anh Duy Văn đã về rồi, sau này con cũng sẽ không thiếu hai quả trứng gà này đâu.”
Bố Liễu và mẹ Liễu cảm thấy lời Liễu Nhiễm Nhiễm nói có lý, thế là cuối cùng cũng ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

