Nhưng cố tình Mạc Hiểu Hiểu lại chung tình với Lục Kinh Chập đã kết hôn, từ chối một đám người theo đuổi, không kìm lòng được lại ngấm ngầm chịu đựng, khắc chế yêu anh.
Về sau đứa nhỏ của nguyên chủ ra đời, lại là một đứa bé tàn tật, thiểu năng trí tuệ, nguyên chủ cảm thấy đây là mình tạo nghiệt, tinh thần trở nên thất thường, cả ngày điên điên khùng khùng.
Cho dù như vậy, nam chính cũng không vứt bỏ mẹ con bọn họ, về sau thân thế của đứa nhỏ lộ ra, nguyên chủ xấu hổ không chịu nổi, sau cùng ôm con nhảy sông tự sát.
Không có vợ trước cản đường, cuối cùng Mạc Hiểu Hiểu dùng thâm tình đả động Lục Kinh Chập, hai người vui vẻ kết đôi, cuộc sống bên nhau hạnh phúc.
Quyển tiểu thuyết niên đại này là do bạn cùng phòng thích đọc truyện của Hạ Thanh Nịnh phát hiện ra, từ tên của nhân vật chính trong tiểu thuyết, dễ dàng suy đoán ra tác giả chính là bạn cùng lớp Mạc Xuân Hiểu.
Mạc Xuân Hiểu này đến từ một vùng núi, sinh ra trong một gia đình không tốt, cha suốt ngày say rượu đánh bạc, cuộc sống của cả nhà dựa vào mẹ bày sạp ăn vặt để duy trì, thành tích của Mạc Xuân Hiểu rất tốt, nhưng tính tình mẫn cảm tự ti, tính tình cổ quái, trong lớp có rất ít người sẵn lòng cùng cô ta qua lại.
Hạ Thanh Nịnh và cô ta không sống cùng một ký túc xá, bình thường hai người không nói chuyện với nhau.
Sở dĩ Mạc Xuân Hiểu có địch ý lớn như vậy với Hạ Thanh Nịnh, lấy tên cô cho nhân vật vợ trước của nam chính, lại sắp xếp kết cục thê thảm như vậy cho cô, đại khái là vì có tin đồn nam thần khoa Lục Quan Trạch thích Hạ Thanh Nịnh, mà Lục Quan Trạch vẫn luôn là người mà Mạc Xuân Hiểu thầm mềm.
Mạc Xuân Hiểu muốn tưởng tượng chuyện tình của mình và nam thần như thế nào, Hạ Thanh Nịnh không xen vào.
Thế nhưng cô ta lại coi cô thành tình địch giả tưởng, lại lấy tên cô cho nhân vật vợ trước của nam chính trong tiểu thuyết, miêu tả cô vừa ngu vừa xấu xa, đơn giản khiến người ta buồn nôn.
May mà mình xuyên đến kịp thời, không để cho chủ nhiệm phân xưởng kia thành công, nếu không dựa theo nội dung cốt truyện trong sách bị thất thân, chính mình rơi vào thế bị động.
Cô chải chuốt xong nội dung cốt truyện, một đám người xông đến.
“Đúng đó, may mà cô gặp may, gặp được một người biết bơi, nếu không hôm nay nhất định nằm ở chỗ này…”
Người bên cạnh cũng vội nói.
“Hắt xì…” Hạ Thanh Nịnh vừa muốn nói chuyện, há miệng lại là hắt xì hơi một cái trước.
Bờ sông gió lớn, trên người Hạ Thanh Nịnh chỉ mặc chiếc váy mỏng, còn ướt đẫm, bị gió thổi như vậy, vô thức co rụt người.
Một bà thím tốt bụng thấy cô như vậy, nói.
“Nhìn cả người cháu ướt sũng rồi, nhanh về nhà thay quần áo đi, cẩn thận lại bị bệnh.”
Sau khi nói xong, muốn đi lên đỡ cô.
Bây giờ quần áo trên người của Hạ Thanh Nịnh có cũng như không, cô đâu tiện đứng lên.
Rất nhanh mọi người cũng phát hiện ra cô bối rối, nhưng không ai chịu đưa quần áo.
Việc này cũng không có gì kỳ lạ, đừng nói mọi người đi ra ngoài không mang nhiều quần áo, cho dù có, niên đại này ăn cơm đều phải dùng phiếu, mua vải cũng cần phiếu, ai lại hào phóng như vậy, tùy tiện đưa cho người xa lạ một bộ đồ.
Ngay lúc Hạ Thanh Nịnh xấu hổ lại bất lực, một chiếc áo khoác rộng phủ lên người cô.
Cô ngẩng đầu đối mặt với một đôi con ngươi màu hổ phách, chính là người đàn ông vừa mới cứu mình.
Không chờ cô lên tiếng nói cảm ơn, người đàn ông đã đứng dậy rời đi rồi.
Anh có đôi chân dài, đi mấy bước đã đi xa, chỉ để lại một bóng lưng cao lớn.
“Người lính này xem như không tệ, vừa cứu người lại đưa áo.”
“Đúng thế, áo khoác tốt như vậy, nhìn là biết không rẻ, nói cho là cho.”
“Còn không để lại tên tuổi, cũng chẳng lôi kéo làm quen với cô gái, đúng là hiếm có.”
Trong một loạt tiếng khen ngợi, Hạ Thanh Nịnh như có điều suy nghĩ nhìn về bóng lưng màu xanh quân đội kia, chẳng trách lần đầu tiên nhìn thấy anh lại cảm thấy lạ lẫm quen thuộc.
Người kia và Lục Quan Trạch đời này có tám chín phần tương tự, nhưng dù sao cũng là người trong sách, ngũ quan và tỉ lệ dáng người càng thêm ưu việt hơn.
Chẳng qua hiển nhiên ông chồng hờ kia của cô cũng không nhận ra cô.
Nghĩ qua cũng không thấy gì kỳ lạ, Lục Kinh Chập và nguyên chủ ở chung với nhau chưa đến nửa tháng đã đi, vừa đi chính là bốn năm.
Khi đó nguyên chủ từ nông thôn đến, còn chưa đủ 16 tuổi, bởi vì thời gian dài dinh dưỡng không đầy đủ, gầy đến như mầm hạt đậu, da thịt vàng như nến, dáng người thấp bé, hoàn toàn không nảy nở.
Tính cách lại nhát gan nhu nhược, lúc đối mặt với anh luôn cúi đầu đi vòng qua, anh ngay cả mặt của cô cũng chưa thấy mấy lần.
Mà sau khi Lục Kinh Chập rời đi nơi này bốn năm, nguyên chủ ở trong thành, ăn ở đều được cải thiện rất nhiều, còn đi làm trong nhà xưởng quốc doanh, học cách ăn mặc, người cao hơn, da trắng, dáng người cũng trở nên có lồi có lõm.
Có thể nói là thay da đổi thịt, cùng với trước kia như hai người khác nhau.
Không biết lát nữa Lục Kinh Chập nhìn đến chính mình bây giờ sẽ có biểu cảm gì.
Đợi Lục Kinh Chập đi xa, Hạ Thanh Nịnh thu lại suy nghĩ của mình, khép chặt áo khoác, chiếc áo khoác này rất dài, rất rộng, bao lấy cơ thể nhỏ xinh của cô, cô đứng lên nói cảm ơn mọi người.
“Hôm nay cảm ơn mọi người.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
