Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 1: Nhảy Xuống Nước

Cài Đặt

Chương 1: Nhảy Xuống Nước

Bờ sông vùng ngoại ô, bên trong bụi cỏ lau cao cao.

“Thanh Nịnh, anh khó chịu lắm, cho anh đi!”

Tiếng người đàn ông thở dốc, trong giọng nói lộ ra giọng mũi nồng đậm, tay vội vã không nhịn nổi hướng về phía bên trong quần áo của người phụ nữ lần mò.

“Chủ nhiệm Liêu, anh đừng như vậy, tôi đã kết hôn rồi.”

Giọng nói của cô gái có chút run rẩy, hai tay theo bản năng che ở trước ngực.

“Người đàn ông kia của em đi làm lính, vừa đi đã là bốn năm, chẳng quan tâm gì đến em, nói không chừng đã tìm người khác.”

Ánh mắt tràn ngập tình dục của người đàn ông nhìn về phía cô gái, nói tiếp: “Em là một đóa hoa nũng nịu như vậy, mỗi ngày đều phòng không gối chiếc, anh nhìn mà đau lòng…”

Nói xong người đàn ông không nhịn được nữa, đột nhiên nhào đến.

Rầm.

Theo một tiếng vang trầm đục, cô gái bị anh ta nhào đến kia, phần gáy đập vào trong một gốc cây nhô ra, lập tức ngất đi…

Trong lúc mơ màng, Hạ Thanh Nịnh chậm rãi mở mắt ra, chỉ thấy một người đàn ông đè trên người mình, cúc áo trước ngực đã bị anh ta cởi, cổ ướt át.

Ánh mắt người đàn ông rơi trên ngực cô, chỉ thấy trên da thịt trắng nõn là một vết bớt màu đỏ, cực kỳ quyến rũ.

Người đàn ông kia giống như nhận được kích thích, lập tức trở nên miệng đắng lưỡi khô, rốt cuộc không kìm nén được, cúi đầu muốn hôn xuống.

Hạ Thanh Nịnh quá sợ hãi, không kịp nghĩ nhiều, cô nhấc chân cho đối phương một đạp, quát.

“Cút ngay…”

Người đàn ông bất ngờ bị đạp ra ngoài, sau khi kịp phản ứng, anh ta lập tức đưa tay lên che miệng Hạ Thanh Nịnh.

Không đợi người đàn ông chạm vào mình, Hạ Thanh Nịnh nhanh chóng đứng dậy, co cẳng chạy ra ngoài.

Vén một tầng cỏ lau ngoài cùng, trước mắt là một con sông lớn.

Quay đầu nhìn người đàn ông đang đuổi tới, Hạ Thanh Nịnh quyết tâm liều mạng.

Tõm một tiếng nhảy xuống sông.

Cô vốn biết bơi, cho nên vừa rồi mới dám đánh bạo nhảy xuống, nhưng không biết vì sao, vừa rơi xuống nước, chân cô như đeo chì, hoàn toàn không thể động, nhanh chóng chìm xuống nước.

Người đàn ông đuổi theo nhìn thấy tình hình này, lập tức trợn tròn mắt, do dự một lúc cũng không cứu người, quay người chạy.

“Có ai không, cứu mạng, có người rơi xuống sông.”

Qua một lúc mới có người đi ngang qua phát hiện Hạ Thanh Nịnh rơi xuống nước, bắt đầu kêu cứu.

Không bao lâu sau, trên bờ có không ít người, nhưng không ai dám nhảy xuống cứu người, cũng chẳng có gì kỳ lạ, bây giờ là thời điểm nước dâng, nước sông vừa sâu vừa lạnh, chưa biết chừng còn không cứu được người chính mình đã chết theo.

Đúng lúc này có một người đàn ông cao lớn xách theo túi hành lý đi đến, anh nhìn xuống mặt sông, nhanh chóng cởi quân phục, lặn xuống nước, bơi về phía Hạ Thanh Nịnh.

Hạ Thanh Nịnh được cứu lên bờ ho sặc sụa tỉnh lại, trong mông lung, một gương mặt lạ lẫm lại quen thuộc đập vào mắt cô.

Người đàn ông trước mặt, dáng dấp anh tuấn, ngũ quan thâm thúy lập thể, ánh mắt lạnh lùng, hiển nhiên không phải là gã bỉ ổi ở bụi lau vừa rồi.

Hai người nhìn nhau một lúc, biểu cảm trên mặt của người đàn ông đột nhiên có chút không được tự nhiên, sau đó nhanh chóng rời mắt đi, không hề nói gì, quay người sải bước đi.

Lúc này Hạ Thanh Nịnh mới phát hiện ra áo mình mở ra, để lộ một mảng lớn da thịt, vải trở nên trong suốt ướt át, dán sát lên người, bây giờ đúng là thùng rỗng kêu to, vải vóc mỏng kia hoàn toàn không che được dãy núi chập trùng trước ngực.

Cảnh xuân lộ ra như vậy, chẳng trách vừa rồi ánh mắt người đàn ông nhìn cô lại mất tự nhiên như vậy.

Hạ Thanh Nịnh chỉ cảm thấy cực kỳ xấu hổ, vô thức cuộn mình, hai tay vây quanh chính mình, cố gắng giảm bớt lộ hàng.

Người đàn ông đi đến cách đó không xa cởi bỏ áo lót ướt nhẹp, trong lúc vô tình Hạ Thanh Nịnh nhìn qua, chỉ thấy đường cong cơ bắp trên người anh cực kỳ rõ ràng, nhất là phần bụng căng đầy, cơ bụng săn chắc, nhìn qua cũng biết là thành quả tập luyện trong thời gian dài.

Dáng người của người đàn ông cực kỳ có lực trùng kích với thị giác của người ta, Hạ Thanh Nịnh độc thân từ trong trứng, mặt đỏ lên, xoay đầu đi.

Cô hoàn toàn không hiểu đây là chuyện gì, rõ ràng chính mình ngủ trong ký túc xá, sao lại đột nhiên đến nơi đây.

Đúng lúc này, trong đầu nhói đau, một loạt ký ức không thuộc về cô đột nhiên tràn vào.

Cho dù Lục Kinh Chập biết mình không hề làm gì, nhưng theo bên ngoài, hai người đã gạo nấu thành cơm, bị ép rơi vào đường cùng, chỉ có thể đồng ý cưới cô.

Nửa tháng sau, Lục Kinh Chập quay về bộ đội, bốn năm sau lúc quay về, nguyên chủ đã thất thân cho chủ nhiệm xưởng, còn mang thai con của đối phương.

Nguyên chủ che giấu chuyện mang thai, đi cùng Lục Kinh Chập theo quân.

Ở trong bộ đội, cô gặp nữ chính trong sách – Mạc Hiểu Hiểu – con gái út của phó tham mưu trưởng, chẳng những dáng dấp xinh đẹp dịu dàng thiện lương, còn là người tài hoa xuất chúng, gần như là tình nhân trong mộng của tất cả thanh niên chưa lập gia đình trong quân đội.

[Thông báo: Từ ch.ương 1 đến 50 mình có ghép chương nên stt không liền mạch, nhưng nội dung vẫn đầy đủ ạ, các ch.ương sau thì stt bình thường, trong lúc chờ hoàn, mọi người có thể bấm vào nick mình để đọc nhé.]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc