Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Những quy tắc chung đã biết:
1. Đã là quái đàm, chắc chắn có lối thoát. Luôn tồn tại ít nhất một con đường vượt ải khả thi cùng gợi ý tương ứng.
2. Gợi ý có thể ẩn ý, nhưng không bao giờ sai.
3.Gợi ý thường ẩn trong thông tin dạng văn bản đầu tiên người chơi thấy. Nếu cạnh đó có hình vẽ hay đạo cụ kỳ lạ, khả năng cao chúng cũng là một phần manh mối...
Bách Kiện Bình lẳng lặng nhẩm lại phần hướng dẫn tân thủ ghim trên diễn đàn, rồi đưa mắt nhìn tờ giấy nhắn và khung ảnh trước mặt.
Không ngoài dự đoán. Đây chính là gợi ý vượt ải của màn này.
Bức ảnh trong khung vỡ nát, thiếu nhiều mảnh. Tờ giấy nhắn cũng ghi rõ yêu cầu phải đi "thu thập". Xem ra, cách vượt ải chủ yếu là tìm đủ các mảnh ảnh...
Xác định được điểm này, Bách Kiện Bình ngược lại thấy bình tĩnh hơn.
Nỗi hoảng sợ trong mắt hắn cũng vơi đi ít nhiều. Khóe miệng thậm chí còn nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, kiểu "chỉ thế thôi à?". Ngay sau đó, hắn nhanh chóng rút từ túi ra một cặp kính gập, "tách" một tiếng mở ra, đeo lên mặt. Động tác quyết đoán, lưu loát.
Cặp kính này trông bình thường nhưng lai lịch lại rất đáng gờm. Tên chính thức là "Ngu Thiện", đạo cụ mà Bách Kiện Bình đã liều mạng mới có được trong hai vòng chơi trước. Đây cũng là một trong những thần khí phòng hộ được diễn đàn ca ngợi nhất, một bí kíp vượt ải mà game thủ lão làng gần như ai cũng sắm một cái.
Trong giới người chơi thậm chí còn lưu truyền một câu: độ khó của trò chơi quái đàm thực ra chỉ có hai loại, một là có kính, hai là không có kính.
Ngu Thiện giả, mục bất kiến ác*. Hiệu quả của nó cũng rất đơn giản: sau khi đeo, hễ có bất kỳ thực thể phi nhân nào mang ác ý hoặc cảnh tượng hãi hùng nào xuất hiện trước mắt, cặp kính sẽ tự động che chắn, khiến chúng biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn.
*Ngu Thiện giả, mục bất kiến ác: Người ngu dốt nhưng lương thiện thì mắt không thấy điều ác. Ý nói cặp kính che đi những điều xấu xa.
Nói cách khác, nó chính là một lớp màng lọc bảo vệ. Chỉ cần sử dụng hợp lý, có thể tránh được gần như mọi màn hù dọa thị giác, nghe nói ngay cả đòn tấn công cũng bị yếu đi tương đối.
Đương nhiên, thứ này cũng có khuyết điểm, ví dụ như không chống được tấn công. Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, Bách Kiện Bình tin chắc, không có đạo cụ nào tốt hơn nó.
Thứ nhất, ở đây chỉ có mình hắn là người chơi, chứng tỏ quái đàm này quy mô nhỏ, cấp độ thấp. Dựa trên các tư liệu đã có, loại quái đàm nhỏ thế này cơ bản sẽ không có màn chiến đấu hay truy đuổi, tức là khả năng bị tấn công rất thấp.
Thứ hai, hình thức trò chơi lần này thật sự quá ngớ ngẩn, quá dễ lách luật.
Khi người chơi vào game, kết cục chỉ có ba loại. Một, vượt ải, nhận ngày sống sót và điểm tích lũy tương ứng. Hai, thất bại, bị trừ ngẫu nhiên ngày sống sót và điểm tích lũy.
Loại thứ ba gọi là "bế tắc", tức người chơi không vượt ải, cũng chẳng bị tính là thất bại, mà kẹt lại trong quái đàm cho đến khi nó tự đóng.
Trong trường hợp này, người chơi không những không bị phạt, mà còn nhận được phần thưởng nhất định dựa vào mức độ tích cực. Tuy không thể so với phần thưởng vượt ải, nhưng có còn hơn không.
Nói ra thì Bách Kiện Bình lại quen thuộc nhất với tình huống thứ ba. Trong số những quái đàm hắn từng trải qua, một nửa là bị hắn "lăn lộn" cho qua như vậy. Còn quái đàm trước mắt lại chính là loại mà kiểu người chuyên lách luật như hắn thích nhất.
Không giới hạn thời gian, hình thức rõ ràng, quan trọng hơn là thích hợp để cày điểm. Chỉ cần hắn vẫn tích cực tìm đồ, dù cuối cùng có vượt ải hay không, chắc chắn đều có thưởng.
Điều duy nhất cần cảnh giác là những màn hù dọa sát mặt có thể xuất hiện trong quá trình tìm kiếm... Nhưng chẳng phải hắn có kính rồi sao!
Bách Kiện Bình càng nghĩ càng chắc chắn, đôi vai vốn rụt lại vì sợ hãi cũng bất giác thả lỏng. Hắn nhanh nhẹn hơn hẳn, rất nhanh đã kiểm tra xong phòng bếp, rồi quay người đi về phía phòng khách.
Đến lúc này, hắn mới thực sự hình dung được bố cục căn nhà.
Căn hộ hai phòng ngủ trang trí tỉ mỉ. Bên trái phòng khách là bếp và nhà vệ sinh; bên phải là hành lang dẫn đến hai phòng ngủ. Nhìn qua, ít nhất trông cũng khá bình thường.
Những nơi tầm mắt lướt qua đều rất sạch sẽ, tông màu đen trắng thuần túy, đơn điệu mà thoáng đãng.
Bách Kiện Bình lật tìm khắp nơi không chút sợ hãi. Quả nhiên, có kính Ngu Thiện bảo vệ, quá trình gần như không gặp chút sóng gió nào.
Không có bà mẹ cười quỷ dị, không có ông bố phát điên, không có cô em gái kỳ lạ và một "hắn" tan vỡ. Mọi thứ đều có vẻ tốt đẹp.
Chỉ là... một vài chi tiết khiến người ta không thể không để tâm.
Ví dụ, trong tủ bếp ở phòng khách lại nhét một cái máy giặt lồng ngang. Nhìn qua cửa kính trong suốt, có thể thấy mấy con sứa đang bơi lượn bên trong. Ví dụ, tủ quần áo trong phòng ngủ chẳng có quần áo, chỉ có mấy cái chảo xào xếp ngay ngắn. Mở nắp nồi ra thì là một đống bàn chải đánh răng và tóc giả quấn vào nhau.
Cốc đựng tăm thì nhét đầy phấn viết, mắc áo treo đầy búp bê, bể cá không nuôi cá mà ngâm một màn hình TV 72 inch, chỗ vốn để TV thì lại treo một bức tranh sơn thủy. Trong phòng ngủ có một chiếc máy tính, về logic thì không vấn đề, vấn đề là đã là năm 202x rồi mà nó vẫn dùng loại màn hình CRT vừa dày vừa nhỏ kiểu cũ...
Còn nữa, gợi ý ban đầu rõ ràng nói nhà này có năm "người" nhưng hai phòng ngủ đều chỉ có một chiếc giường, mỗi giường lại đặt năm cái gối.
Thật khó hiểu.
Nói là đặc biệt đáng sợ thì cũng không hẳn, nhưng thực sự lố bịch. Lố bịch đến mức kỳ quái.
Cứ như một nhà thiết kế thiếu kiến thức thông thường, chỉ biết đại khái một "ngôi nhà" bình thường nên có những yếu tố gì nhưng lại hoàn toàn không rõ công dụng của chúng, thành ra chỉ có thể bày biện lung tung theo cách hiểu của mình.
...Hay là, tất cả những sắp đặt này đều có ẩn ý khác?
Bách Kiện Bình nhất thời không thể kết luận, nhưng hắn cũng chẳng bận tâm. Mặc kệ mày định giở trò gì, bố đây không thấy là được. Hê hê, tức không nào?
Tưởng tượng cảnh một con quái nào đó đứng trước mặt mình trơ mắt nhìn mà không làm gì được, trong lòng hắn thậm chí còn dâng lên một niềm khoái trá âm thầm. Liếc nhìn mảnh giấy vừa tìm được, hắn quay người bê một chiếc ghế lại, đứng lên, vươn tay chuẩn bị với tới tủ bếp phía trên.
Quy tắc của màn chơi này thiết lập thật buồn cười, nhưng phải nói là rất thân thiện.
Khác với những quái đàm khác luôn bắt người chơi đào sâu ba thước, các mảnh giấy ở đây đều giấu rất nông. Hơn nữa mỗi mảnh đều có số hiệu ở mặt sau, còn gợi ý vị trí đại khái của mảnh tiếp theo, cứ như sợ người ta không tìm được vậy.
Phúc lợi gì thế này? Chẳng lẽ mình vào nhầm phó bản tân thủ rồi?
Bách Kiện Bình nghi ngờ từ tận đáy lòng. Hắn cầm lấy mảnh giấy vừa mò được trong tủ bếp, quay người nhảy xuống.
Động tác rất nhẹ nhàng, nhưng khi chạm đất, hắn đột ngột khựng lại, rồi như bị điện giật quay phắt đầu lại, nhìn đi nhìn lại dưới chân ghế. Vẻ mặt có mấy phần vi diệu.
...Ảo giác à?
Tuy không rõ lắm, nhưng hình như vừa rồi hắn thấy thứ gì đó bán trong suốt lướt qua cạnh chân ghế?
Còn nghe thấy tiếng "cạch" một tiếng, như thể có thứ gì đó được nhẹ nhàng đặt xuống đất. Nhìn lại chiếc ghế, không hiểu sao hắn lại cảm thấy nó thấp đi một chút...
Nhưng Bách Kiện Bình không nghĩ sâu.
Hắn đoán chắc do lúc xuống ghế, kính bị rung lắc nên mới nhìn thấy thứ kỳ quái. Hắn không nghĩ nhiều nữa, chỉ nghiêm túc chỉnh lại cặp kính cho chắc chắn, rồi lật mặt sau của mảnh giấy trong tay.
Số hiệu 9, gợi ý là tủ lạnh.
Bách Kiện Bình khẽ nhướng mày.
Phòng bếp là nơi hắn kiểm tra đầu tiên. Tủ lạnh đương nhiên cũng đã thử mở, nhưng lúc đó cửa tủ như bị niêm phong, kéo thế nào cũng không ra.
Vậy mà bây giờ lại bảo hắn đi mở...
Ai chơi game đều biết, một khu vực phải thỏa mãn điều kiện mới chịu mở ra, bên trong khả năng cao là chẳng có gì tốt lành.
Nhưng thì sao chứ?
Hắn thờ ơ xoay cái cổ mỏi nhừ, sải bước về phía tủ lạnh, không chút do dự, vươn tay kéo mạnh.
Ánh sáng ấm áp trong tủ lạnh hắt lên mặt hắn. Khóe miệng hắn thậm chí còn đọng lại một nụ cười đắc ý.
Nhưng giây tiếp theo, nụ cười đó đông cứng lại.
Thứ đông cứng lại còn có ánh mắt run rẩy của hắn.
...Trong không gian tĩnh lặng, vang lên tiếng ma sát kỳ lạ.
Dưới ánh đèn ấm áp, hai mắt Bách Kiện Bình càng lúc càng trợn lớn. Không biết qua bao lâu, như thể vừa bừng tỉnh, hắn đột nhiên hét lên thất thanh, rồi dùng hết sức bình sinh, "RẦM" một tiếng, đóng sầm cửa tủ lạnh lại!
Cứu, cứu mạng, trời ơi!
Vừa rồi là cái thứ quỷ quái gì vậy!
Hai tay theo bản năng đè chặt cửa tủ, hắn không dám tin mà mở trừng mắt, nghe tiếng cào cấu từ bên trong vọng ra. Tim đập mạnh đến mức gần như muốn xé rách lồng ngực.
Tủ lạnh không có vách ngăn. Vừa rồi hắn nhìn rất rõ, trong không gian chật hẹp đó, rõ ràng nhét một người!
Không, không đúng, đó thậm chí không thể gọi là người...
Da xanh tái, gầy trơ xương. Chân tay nó vặn vẹo co rúm trong tủ lạnh, mỗi cử động nhẹ dường như kéo theo toàn bộ xương cốt, phát ra tiếng ma sát chói tai.
Nếu chỉ có vậy thì cũng thôi đi.
Vấn đề là, hắn đã thấy hết... thứ trong tủ lạnh đó có ba cái đầu.
Cổ, ngực và bụng, mỗi nơi một cái đầu. Toàn bộ thân thể trông như một xiên kẹo hồ lô xâu bằng đầu người, bao bọc bởi lớp vỏ giấy gạo làm bằng da người.
... Vậy, rốt cuộc đó là cái gì?
Chẳng lẽ đây là boss của quái đàm này? Quái đàm này rốt cuộc là sao? Hắn đã bỏ lỡ tình tiết gì ư? Tại sao chúng lại ở trong tủ lạnh? Một quái đàm cấp thấp mà chơi lớn thế này à?!
Còn cặp kính của hắn nữa... Thứ đáng sợ như vậy, tại sao không bị chặn đi! Sao đúng lúc quan trọng lại đột nhiên vô dụng thế này a a a!
Bất ngờ bị quái vật dí sát mặt, cú sốc không khác gì bị dội một xô nước đá vào đầu. Bách Kiện Bình kinh hãi ấn chặt cửa tủ lạnh, ngay cả kính trên mặt bị lệch cũng không nhận ra. Mãi đến khi ánh mắt vô tình liếc xuống đất, hắn mới đột nhiên hoàn hồn.
Dưới chân tủ lạnh, không biết từ lúc nào lại có thêm một mảnh giấy.
Nhìn vị trí, có lẽ là vừa từ trong tủ lạnh rơi ra.
Đúng lúc này, động tĩnh trong tủ lạnh cũng dần nhỏ lại. Bách Kiện Bình cảnh giác liếc nó một cái, do dự hồi lâu, cuối cùng cũng rảnh ra một tay, cẩn thận dò xuống dưới.
Nhặt mảnh giấy lên, mặt sau viết số 10. Ngoài ra, không còn gì khác.
Nói cách khác, đây là mảnh cuối cùng rồi?
Ánh bình minh của việc vượt ải đã ở ngay trước mắt. Bách Kiện Bình không dám trì hoãn, cũng chẳng dám nghĩ nhiều, vội vàng lấy tất cả các mảnh đã tìm được ra, bắt đầu lần lượt đặt vào khung ảnh.
Bản thân những mảnh giấy này cũng không bình thường, hình ảnh trên mỗi mảnh đều rất mơ hồ. Thế nhưng sau khi đặt vào khung ảnh, những mảnh giấy mỏng manh đó lại như có ý thức, tự dính liền vào nhau, chỉ để lại một khe hở mờ nhạt ở chỗ ghép nối.
Hình ảnh vốn mơ hồ cũng dần rõ nét theo quá trình ghép lại. Cho đến khi mảnh cuối cùng được đặt vào, tất cả đường nét đều hiện ra.
Đó là một bức ảnh gia đình đen trắng, gồm năm người.
Người đàn ông ở ngoài cùng bên trái hẳn là bố, bên cạnh là mẹ, dịch sang phải nữa, lần lượt là em gái, anh trai, và...
Cổ họng Bách Kiện Bình kêu ực một tiếng.
Người đứng cuối cùng đó... chính là hắn.
Gương mặt quá đỗi quen thuộc, hòa làm một với bức ảnh đen trắng, khóe miệng còn hơi nhếch lên, vẻ mặt thanh thản và mãn nguyện.
"..." Tim lại bắt đầu đập loạn xạ. Bách Kiện Bình chỉ thấy chân mình sắp nhũn ra. Đúng lúc này, trên đầu đột nhiên lại vang lên tiếng động kỳ quái.
Hắn vội vàng ngẩng đầu, và lần này, chân thật sự nhũn ra, ngã phịch xuống đất.
Lúc này hắn mới phát hiện, cả căn nhà không biết từ lúc nào đã lặng lẽ thay đổi.
Sàn nhà bò lên những vết mốc đen, gạch men nổi lên vết máu đỏ. Rêu xanh bẩn thỉu, mạng nhện trắng... như vật sống nhanh chóng bò lan khắp nơi, chiếm lĩnh mọi ngóc ngách.
Chúng thậm chí còn muốn bò lên người hắn. Chỉ trong thoáng chốc, trên móng tay đã mọc ra một đốm mốc xanh, dọa hắn lại hét lên một tràng, ra sức chà ngón tay!
Công bằng mà nói, nếu có chuẩn bị tâm lý, hắn sẽ không đến nỗi sợ thành ra thế này. Nhưng trời mới biết, hắn rõ ràng vẫn đang đeo kính mà!
Bị thứ kỳ dị dí sát mặt trong lúc đang có sự bảo vệ đáng tin cậy, chuyện này có khác gì lật chăn lên thấy một trăm con gián!
Cả người Bách Kiện Bình đờ đẫn. Đúng lúc này, trong tủ lạnh lại vang lên tiếng ùng ục, dọa hắn giật nảy mình. Mặc kệ cả vết mốc trên ngón tay, hắn cố gượng chút sức lực cuối cùng, đập người trở lại vào cửa tủ lạnh.
Trong lúc di chuyển, hắn vừa hay liếc thấy tờ giấy nhắn trên cửa, mới nhận ra nét chữ trên đó cũng đã thay đổi.
— May mắn thay, lần này là tin tốt.
Giấy nhắn báo rằng hắn đã hoàn thành quy trình chính. Chỉ cần đến cửa chính và rời đi trong vòng một phút, coi như vượt ải thành công.
...Tốt quá rồi. Bách Kiện Bình nhắm chặt mắt, không chút do dự, quay người bỏ chạy!
Mặc dù không biết cái nơi quỷ quái này rốt cuộc là sao, cặp kính của hắn lại bị gì, nhưng may mà mọi chuyện sắp kết thúc rồi.
Chỉ cần chạy đến cửa, chỉ cần nhanh chóng chạy đến cửa.
Khoan đã.
Thấy sắp ra khỏi phòng bếp, trong lòng hắn đột nhiên khựng lại.
...Hình như có gì đó không đúng.
Tờ giấy nhắn ban đầu nói là "gia đình năm người". Nhưng trên người con quái vật trong tủ lạnh, chỉ có ba cái đầu.
Trong ảnh cũng là năm người. Bản thân mình tạm coi là một, vậy chẳng phải còn thiếu một người sao?
Vậy "người nhà" cuối cùng... bây giờ đang ở đâu?
Một cô gái mặc váy dài.
Cánh tay bán trong suốt ánh lên sắc xanh, vừa vặn vòng qua cổ hắn.
Bách Kiện Bình: "..."
Hắn trừng mắt nhìn hình ảnh phản chiếu đó, cuối cùng không thể kìm nén được nữa, trợn mắt lên rồi ngất đi.
*
Không biết lại qua bao lâu.
Trò chơi tự động đóng lại khi hết giờ, người chơi còn kẹt lại cũng bị ném ra ngoài. Toàn bộ không gian trở lại yên tĩnh.
Trong tĩnh lặng, căn nhà bắt đầu lặng lẽ thay đổi.
Vết mốc, vết máu nhanh chóng biến mất, kéo theo cả những viên gạch men sáng bóng cũng tan biến. Tường nhà dần trở lại trạng thái thô sơ, tuy ráp nhưng rất sạch sẽ.
Tủ lạnh cũng thay đổi, trở lại hình dạng một chiếc tủ giản dị. Con quái vật ẩn bên trong dùng sức đẩy hai cái, mở cửa tủ, lúc nhúc bò ra ngoài, rơi "bịch" xuống đất. Nhưng ngay khoảnh khắc chạm đất, nó lập tức tan rã thành vô số hình nhân nhỏ màu đen, cười hi hi ha ha nhảy nhót trên mặt đất.
Hình nhân thật sự rất nhỏ, đứa lớn nhất cũng chỉ cao bằng lòng bàn tay. Đầu tròn đen, thân hình mảnh khảnh, từng đứa một như người que bước ra đời thực. Chúng vui vẻ chạy tới chạy lui trong căn nhà thô, đợi một lát không thấy đại ca nhà mình xuất hiện, lại có vẻ không vui, đồng loạt chống nạnh, ùn ùn chạy đến trước cửa phòng ngủ, hì hục xếp tháp người để đứa trên cùng đi gõ cửa.
Gõ một lúc, cửa cuối cùng cũng mở. Có người ngáp dài bước ra, bất đắc dĩ nhấc hình nhân bị ngã dưới đất lên.
"Biết rồi, biết rồi, vất vả cho các ngươi rồi. Được rồi, vừa chạy xong một lượt, để ta nghỉ một lát đã."
Bạch Nguy lầm bầm, chậm rãi lê bước ra ngoài.
Là người phụ trách quái đàm này, cô đồng thời cũng là trung tâm của nó. Mỗi lần vận hành, cô đều phải ngủ một giấc ngắn để giải phóng sức mạnh, hỗ trợ toàn bộ hệ thống. Vì vậy, tuy trông như vừa mới ngủ dậy nhưng thực ra cô vẫn hơi mệt.
Các hình nhân nhỏ màu đen nghe vậy cũng không quậy nữa, ngoan ngoãn lóc cóc đi bên cạnh cô, nhưng cái đầu tròn đen ngẩng lên vẫn tràn đầy sự khao khát thầm lặng.
Tan làm, tan làm! Cho ăn, cho ăn!
"Được được được, để ta xem thu hoạch lần này thế nào đã. Ta ngủ suốt, không biết hiệu quả ra sao nữa..."
Bạch Nguy vừa nói, vừa ngồi xổm xuống một góc tường. Cô cào bới vài cái, từ trong tường lôi ra một lọ thủy tinh.
Lọ rất lớn, dung tích ít nhất khoảng một lít. Lúc này, gần bốn phần năm lọ đã được lấp đầy bởi một loại chất màu đen. Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện đó đều là những hạt tròn màu đen có cánh nhỏ, như những con côn trùng bay không đầu.
Các hình nhân nhỏ vẫn đang tha thiết chờ đợi bên cạnh. Vừa thấy Bạch Nguy lôi ra cái lọ thủy tinh đầy ắp như vậy, chúng lập tức bùng nổ một tràng reo hò, vui mừng như chú chó Bichon nhìn thấy hộp đồ ăn yêu thích. Có những đứa tính tình hoạt bát thậm chí còn bắt đầu nhảy múa tại chỗ.
Bạch Nguy thì ngẩn người. Cô cầm cái lọ lên ngắm tới ngắm lui, ánh mắt dần hoang mang.
Gì thế này? Sao lại nhiều nỗi sợ hãi thế? Quái đàm của mình đáng sợ lắm sao?
Cô khó tin, dừng lại một chút, như nhớ ra điều gì đó, vội vàng lại thò tay vào tường cào bới.
Rất nhanh, cô lại lôi ra một cái lọ thủy tinh nữa.
To hơn, tròn hơn, đẹp hơn cái lọ trước.
...Nhưng cũng trống rỗng hơn.
Bên trong gần như không có gì, chỉ có một chút tinh thể màu hồng đọng lại ở đáy lọ. Nếu không nhìn kỹ, thậm chí còn không thấy được.
Vẻ mặt Bạch Nguy càng thêm mờ mịt. Cô vẫn chưa từ bỏ, ghé mắt sát vào miệng bình để nhìn, như thể làm vậy thì thứ bên trong sẽ nhiều hơn một chút.
"Không có? Sao lại không có?" Cô không nhịn được lẩm bẩm.
Điều này không đúng, chắc chắn là không đúng!
Quái đàm lần này, cô rõ ràng đã dụng tâm như vậy, bày biện cũng ấm áp như vậy, tự cho rằng mọi chi tiết đều đã đúng chỗ, còn đặc biệt tham khảo ý kiến của cư dân mạng nhiệt tình...
Sao người chơi lần này lại chẳng dấy lên được chút tình yêu nào vậy?
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




