Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quái Đàm Của Tôi Tràn Đầy Tình Yêu Chương 1: Chào Mừng Đến Với Ngôi Nhà Yêu Thương

Cài Đặt

Chương 1: Chào Mừng Đến Với Ngôi Nhà Yêu Thương

[Chủ đề: Xin hỏi, kiểu gia đình như thế nào khiến bạn cảm thấy tràn đầy yêu thương?]

[L1 Chủ post: Như tiêu đề. Tôi muốn hỏi ý kiến mọi người.]

[L2 Chủ post: Xin lỗi đã làm phiền mọi người giờ này, nhưng câu trả lời này thực sự quan trọng với tôi lắm, thành thật mong được mọi người cho xin ý kiến.]

[L3 Chủ post: Tôi cảm ơn tất cả những ai sẵn lòng trả lời, chúc mọi người sau này gặp nhiều may mắn, vạn sự bình an.]

*

Xì.

Đúng là có bệnh.

Đây là suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Bách Kiện Bình khi thấy bài đăng này.

Hiển nhiên, không chỉ mình hắn nghĩ vậy. Lướt xuống tiếp, có thể thấy mấy người đang thả một tràng dấu chấm hỏi trong phần bình luận. Vài người tốt tính hơn thì còn đang nghiêm túc giải thích cho chủ post, rằng đây là một diễn đàn chuyên môn cao, tuy cũng cho phép tán gẫu linh tinh, nhưng thảo luận chủ đề kiểu này thì có vẻ không hợp lắm – phong cách lạc quẻ thấy rõ.

Bách Kiện Bình thì chẳng tốt tính đến thế. Hắn thầm đảo mắt một vòng, rồi cúi đầu gõ bàn phím lạch cạch.

[L13 Tuyệt Tán Lộ Nhân P: Tôi nói thẳng nhé, chủ thớt hình như đầu óc có vấn đề nặng rồi đấy.]

Gửi xong vẫn thấy chưa hả dạ, hắn lập tức gõ thêm hai câu:

[Thật không hiểu nổi, bao nhiêu diễn đàn, mạng xã hội khác bên ngoài không đủ chỗ cho mày hỏi à? Cứ phải vào đây khoe cái sự thông minh nghèo nàn của mình ra? Tên diễn đàn to tổ chảng thế kia mà không biết đọc à?]

[Gia đình thế nào là yêu thương thì tôi không biết, nhưng xem ra nhà chủ thớt thiếu thốn tình thương ra mặt rồi, chắc sổ hộ khẩu chỉ còn độc một trang thôi.]

Gõ một tràng xong, nhấn gửi, Bách Kiện Bình lúc này mới thấy trong người dễ chịu hơn đôi chút. Hắn thoát khỏi bài đăng, quay lại trang chủ của diễn đàn.

Bên dưới là danh sách các bài đăng như thường lệ.

Trên cùng là mấy bài ghim vàng chóe, cực kỳ bắt mắt:

[Người mới phải xem | Quy tắc vào quái đàm và cách tính thời gian | Cập nhật: Phân loại các quái đàm khác nhau và gợi ý đối phó]

[Người mới phải xem | Công thức sinh tồn bất bại cho quái đàm dạng quy tắc]

[Kiến thức nâng cao | Bài tổng hợp tâm huyết vạn chữ từ các đại lão, làm sao để né đòn tấn công áp sát một cách khéo léo?]

[Kiến thức nâng cao | Tổng hợp hướng dẫn sử dụng các loại đạo cụ và cách thu thập (kèm cách lấy ba món cơ bản, phải xem) | Cập nhật: Bộ đề xuất phối hợp đạo cụ cho Quái Đàm loại kinh dị kiểu Trung Quốc]

[Tuyển team | Tổng hợp team hỗ trợ người chơi, nhóm lập team, nhóm cày thuê (Nhóm hỗ trợ 1~8 đã đầy)]

*

Người không biết nhìn vào có khi còn tưởng mình lạc vào diễn đàn game nào đó.

Nhưng xét theo một khía cạnh nào đó, thì cũng đúng là như vậy.

Chỉ là, trò chơi mà đám người chơi bọn họ đang chơi có phần hơi lớn. Thứ cược vào đây không phải tiền, mà là mạng sống. Thứ người ta cầu mong cũng chẳng phải dopamine, mà chỉ là được sống thêm ngày nào hay ngày đó.

Đây cũng chính là lý do khiến Bách Kiện Bình nhìn bài đăng kia mà thấy ngứa mắt vô cùng.

Mặc dù nói cho công bằng, chưa từng có quy tắc hay luật ngầm nào cấm thảo luận những nội dung không liên quan đến "trò chơi", thậm chí chính hắn lúc rảnh rỗi cũng thích lên diễn đàn chém gió tào lao...

Nhưng người kia lại cứ lựa đúng cái lúc này, đúng cái thời điểm này. Khi mà bản thân hắn còn đang căng như dây đàn, lo sợ vì cửa ải sắp tới, thì người kia lại ở đây than vãn sến súa, hỏi cái câu ôi dào gia đình thế nào mới là yêu thương...

Thế này chẳng phải là tự tìm chửi hay sao?

Trò chơi quái đàm.

Không ai biết cái tên này từ đâu mà có, tóm lại là lúc Bách Kiện Bình tham gia thì mọi người đã gọi như vậy rồi. Hắn cũng lười tìm hiểu sâu xa, cứ thế gọi theo cho tiện.

So ra thì, nguồn gốc của tên diễn đàn "Như Tử" lại rõ ràng hơn một chút.

Bởi vì tất cả người chơi, bao gồm cả hắn, về lý mà nói thì đều đã chết từ lâu.

Có người gặp tai nạn xe, có người bạo bệnh qua đời. Nguyên nhân cái chết có thể muôn hình vạn trạng nhưng trải nghiệm cận kề cái chết lại giống nhau đến lạ. Ngay trước khoảnh khắc ý thức sắp lịm đi, họ sẽ được một giọng nói bí ẩn đánh thức và nhận được một bản hợp đồng. Chỉ cần ký tên là có thể tiếp tục sống.

Không, nói chính xác hơn là có được tư cách tham gia trò chơi quái đàm. Sau khi có tư cách, họ phải định kỳ đi đến những địa điểm khác nhau để thách đấu các trò chơi. Họ buộc phải duy trì thành tích ở một mức nhất định, có như vậy mới liên tục kéo dài được mạng sống của mình.

Bách Kiện Bình bị cuốn vào trò chơi này từ nửa năm trước. Và bây giờ, chỉ còn chưa đầy ba tiếng đồng hồ nữa là đến lúc hắn phải vào quái đàm tiếp theo.

Thế nên lúc này hắn đang sốt ruột như lửa đốt. Sốt ruột đến độ gần như bấm F5 liên tục trên trang chủ.

"Sao không có... Vẫn không có... Toang rồi, chẳng lẽ hôm nay không có lối vào nào sao?"

Hắn sắp hết giờ rồi. Cái "lối vào" chết tiệt kia rốt cuộc đang ở đâu?

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, sắc mặt Bách Kiện Bình càng lúc càng khó coi.

Trong tình huống bình thường, người chơi muốn vào quái đàm thường phải đến một tọa độ thực tế nào đó trước, rồi mới từ một lối vào vật lý đặc biệt để đi vào.

Nhưng đã có "tình huống bình thường" thì tất nhiên cũng có tình huống đặc biệt.

Trường hợp thứ nhất là người chơi kẹt đến hạn chót.

Quy tắc thời gian của "Trò chơi quái đàm" thực ra rất thoáng. Ví dụ bạn nhận được thông báo thứ năm tuần sau phải vào quái đàm, nhưng thực tế bạn hoàn toàn có thể chủ động chọn một quái đàm mình nắm chắc để vào trước hạn đó nhằm kiếm phần thưởng. Không gian để xoay xở là rất lớn.

Nhưng ngược lại, nếu bạn cứ chần chừ mãi, cố tình kéo đến đúng thời điểm bắt buộc phải vào, vậy thì bất kể bạn đang ở đâu cũng sẽ bị cưỡng chế lôi vào một quái đàm ngẫu nhiên.

Loại thứ hai là người chơi chủ động thách đấu ván cược đối đầu. Nhưng đây đều là cách chơi của cao thủ, chẳng liên quan gì đến Bách Kiện Bình.

Còn tình huống thứ ba chính là không may gặp phải "lối vào cạm bẫy lúc rạng sáng".

Đây cũng là một trong những kiến thức người mới phải biết. Nghe nói cứ sau mười hai giờ đêm, trong diễn đàn sẽ ngẫu nhiên xuất hiện một số bài đăng kỳ lạ, rồi tự động biến mất vào hai giờ sáng.

Những bài đăng này đa phần xuất hiện dưới dạng "bài thanh lương"*. Có bài thì ghi lại những chuyện kỳ lạ đã nghe, đã thấy, có bài lại tự xưng là có hướng dẫn qua màn một quái đàm nào đó. Chỉ cần bạn nhấn vào những bài đăng kiểu này và bình luận, bạn sẽ ngay lập tức bị kéo vào quái đàm tương ứng ngay khoảnh khắc bình luận được gửi đi.

*Bài thanh lương: Một thuật ngữ mạng Trung Quốc, thường dùng để chỉ những bài đăng có nội dung rùng rợn, kinh dị hoặc gây lạnh sống lưng.

Nghe thì có vẻ đáng sợ, kiểu đột ngột không kịp trở tay.

Thế nhưng, thứ mà Bách Kiện Bình đang tìm kiếm lúc này lại chính là loại "lối vào cạm bẫy" đó.

Tuổi hắn không lớn, vẫn còn đang học đại học. Tuần trước hắn bận tối mắt tối mũi với chuyện thi lại nên hoàn toàn không có thời gian tìm hiểu hướng dẫn cày quái đàm, cứ thế lần lựa cho đến tận hạn chót. Thấy sắp bị ném vào một quái đàm ngẫu nhiên đến nơi rồi, hắn mới sực nhớ ra còn có cách "lối vào cạm bẫy", bèn vội vàng hấp tấp vào thử vận may.

Dù sao thì, nghe nói các quái đàm bị chọn ngẫu nhiên đều không hề đơn giản... Hơn nữa, đi vào qua cạm bẫy ít nhất còn có thể tìm hiểu trước bối cảnh, tiện thể sắp xếp lại đạo cụ và trang bị. Nếu may mắn, có khi còn tra vội được hướng dẫn, không đến nỗi mù tịt cả hai mắt.

Chỉ tiếc là, vận may của hắn thực sự không tốt cho lắm.

Hắn lướt diễn đàn từ mười hai giờ đến tận một giờ năm mươi phút, vậy mà đến một cái "bài thanh lương" cũng chẳng thấy đâu.

Ngược lại, cái bài đăng sến súa nhảm nhí "kiểu gia đình nào tràn đầy yêu thương" kia cứ lặp đi lặp lại lượn lờ trước mắt hắn, xem mà tức sôi cả máu.

Cuối cùng, khi bài đăng đó lại một lần nữa bị đẩy lên trang đầu, hắn không nhịn được nữa, nhấn vào lần thứ hai.

Vốn tưởng loại câu hỏi nhạt nhẽo này chắc chắn sẽ có không ít người vào chế nhạo, nhìn cái kiểu động một tí là bị đẩy lên top thế này, không khéo lại có đứa nào đang cãi nhau trong đó.

Không ngờ xem kỹ lại, lời chế nhạo thì có đấy nhưng cộng cả của hắn vào cũng chỉ có vài câu. Phần lớn mọi người, không biết có phải rảnh rỗi quá không, lại đang trả lời rất nghiêm túc.

Có người nói "cảm động nhất là khi cùng người nhà dìu dắt nâng đỡ nhau", có người nói "tình yêu đều ẩn giấu trong những điều vụn vặt thường ngày, chỉ cần nhìn lại là cảm nhận được". Có người lại còn sến hơn cả chủ post, viết một bài văn nhỏ dài dằng dặc, kết lại bằng một câu:

[Người nhà là gì? Là người luôn nhớ đến bạn, là người mỗi lần đến thăm đều xách theo đồ ăn bạn thích, chỉ hận không thể dùng chúng nhét đầy tủ lạnh của bạn. Là người chỉ cần đoàn tụ là có thể khiến thế giới của bạn từ đen trắng biến thành rực rỡ sắc màu.]

[Cho nên, theo tôi thấy, chẳng cần điều kiện cụ thể nào cả. Khi bạn nhận ra sự gắn kết máu mủ với người nhà, tự nhiên sẽ cảm nhận được tình yêu ẩn chứa trong đó.]

*

Lời lẽ tha thiết, tình cảm dạt dào, khiến Bách Kiện Bình xem mà ngây cả người.

Ủa, hắn lạc vào đâu thế này? Đây còn là cái diễn đàn quái đàm đó sao?

Chủ thớt kia cũng thật biết tung hứng, ai trả lời cũng vào cảm ơn chúc phúc nghiêm túc. Lời chúc phúc dưới bài văn nhỏ kia lại đặc biệt nhiều, trông cứ như một cô bé ngốc ngọt ngào đang nhảy tưng tưng, khiến Bách Kiện Bình càng thêm bực bội.

Như vậy đã đành, điều khiến hắn khó chịu hơn nữa là, đám người kia tự sến súa với nhau thì thôi, lại còn có đứa cố tình lôi bình luận trước đó của hắn ra, chỉ trích hắn ăn nói quá sốc óc.

Hóa ra là hắn sai à?

Bách Kiện Bình tức nghẹn họng. Tức đến mức nhất thời quên luôn những lần bản thân đăng bài nhảm bị người ta nói là nhàm chán, hắn còn chửi lại bằng những lời nặng nề hơn câu chỉ trích này nhiều.

Nhìn lại đồng hồ, đã một giờ năm mươi bảy phút, chỉ còn vỏn vẹn ba phút. Cái gọi là "cạm bẫy lúc rạng sáng" kia, khả năng cao là không tìm được rồi.

Hắn quyết định mặc kệ, ngồi tại chỗ gõ bàn phím lạch cạch, chửi từ đầu đến chân, từ cá nhân đến cả nhà cái tên vừa chỉ trích mình một trận. Chửi xong không quên lôi cả chủ post ra xỉa xói thêm một trăm chữ nữa. Xong xuôi, hắn nhấn mạnh phím Enter, lúc này mới thấy đắc ý mãn nguyện, rồi đứng dậy.

Chỉ là không hiểu sao, mạng lúc này hình như hơi lag. Vừa mới nhấn gửi, màn hình đã nhảy ra biểu tượng vòng tròn đang tải, cứ quay chầm chậm ở đó.

Bách Kiện Bình cũng lười đợi. Sắp phải vào quái đàm rồi, hắn nghĩ bụng ngủ thêm được lúc nào hay lúc đó nên đi thẳng, đến laptop cũng chẳng buồn tắt.

Cũng vì thế, hắn không hề để ý thời gian gửi bình luận của mình là đúng hai giờ lẻ một phút. Và ngay sau khi hắn rời đi không lâu, biểu tượng đang tải kia cuối cùng cũng biến mất.

Thay vào đó là một cửa sổ thông báo, "bụp" một tiếng nhảy ra, như một con mắt đột ngột mở lớn.

[Xin lỗi]

[Bài đăng bạn trả lời không tồn tại]

Rất nhanh, hai tiếng đồng hồ nữa lại trôi qua.

Cái lạnh kỳ lạ ập đến từ bốn phía. Lồng ngực Bách Kiện Bình đang ngủ say bỗng rung lên khó hiểu, một cảm giác mất trọng lượng quen thuộc mà mãnh liệt đột ngột truyền khắp toàn thân.

Hắn hoảng hốt mở mắt ra. Quả nhiên, bản thân đã ở một không gian khác.

U ám, lạnh lẽo. Nơi tầm mắt chạm tới không có nguồn sáng rõ ràng. Giữa một vùng tối mờ, hắn chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy đường nét của vài món đồ vật.

Xem ra... bây giờ hắn hẳn là đang ở trong một căn nhà nào đó? Cái đường nét dài dài kia, trông có vẻ là bàn ăn?

Hắn âm thầm nuốt nước bọt, hơi khom người, cố nén sự hoảng sợ đang dâng lên từ đáy lòng, rồi bắt đầu cẩn thận di chuyển sang bên cạnh.

Khi bối cảnh quái đàm là một nơi trong nhà có tầm nhìn kém, "nhanh chóng men theo tường" được xem là một trong những kinh nghiệm xương máu. Thứ nhất là tiện cho việc di chuyển trong bóng tối, thứ hai là có thể dò xét tình hình. Nếu may mắn, không chừng còn sờ được công tắc đèn...

Giống như bây giờ.

Cạch một tiếng. Bách Kiện Bình nhấn cái công tắc bập bênh vừa sờ được. Ánh sáng rực rỡ lập tức tràn ngập khắp không gian.

Lần này hắn đã nhìn rõ. Nơi hắn đang đứng quả thực là phòng khách. Hắn đang ở khu vực huyền quan, cách đó không xa là một chiếc bàn ăn dài.

Phòng khách rộng ít nhất cũng trăm mét vuông, rất thoáng đãng, lại được dọn dẹp sạch sẽ. Tổng thể trang trí theo phong cách đen trắng tối giản, ngoài bàn ăn ra còn có bàn trà và sofa, trông khá giống những gia đình bình thường, cũng không thấy có thứ gì đáng sợ...

Điều này khiến Bách Kiện Bình hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng tim vẫn còn đập thình thịch.

Nói không sợ là nói dối. Nhưng dù sao hắn cũng đã qua mấy cái quái đàm rồi, kinh nghiệm có, đạo cụ cũng kha khá, ít nhiều cũng tích lũy được chút bản lĩnh, không đến nỗi như người mới vừa vào cửa đã sợ đến mức bò lăn ra đất.

Tiếp theo phải làm gì đây? Đúng rồi, nhớ ra rồi, phải xác nhận chủ đề quái đàm và điều kiện qua màn trước, còn phải nhanh chóng tập hợp với đồng đội...

Nhưng xem tình hình này, quái đàm lần này lẽ nào chỉ có một mình hắn hay sao?

Trái tim vừa hơi thả lỏng lập tức lại treo lên. Bách Kiện Bình mím chặt môi, một mặt rón rén đi vào trong, một mặt nhanh chóng đảo mắt quan sát xung quanh.

Trong phòng khách trống không, không thấy bất kỳ thứ gì có ghi chữ. Ngược lại, khi đi ngang qua nhà bếp, hắn để ý thấy trên tủ lạnh hình như có dán thứ gì đó.

Lấy hết can đảm bật đèn nhà bếp lên, hắn thấy trên tủ lạnh quả nhiên có dán một tờ giấy. Bên cạnh là một khung ảnh trống không, bức ảnh vốn đặt bên trong dường như đã bị xé nát, chỉ còn một mảnh vụn nhỏ kẹp ở góc khung ảnh, trên đó lấp ló non nửa cái đầu của một người đàn ông.

Ánh mắt hắn dời sang tờ giấy, rồi không khỏi nhíu mày.

Trên tờ giấy là mấy hàng chữ viết tay màu đỏ. Nét chữ có thể nói là thanh tú, nhưng nội dung lại đầy ẩn ý, từng hàng chữ dường như toát ra một điềm gở nồng đậm.

[Chào mừng bạn đã đến! Đây là một gia đình năm người tràn ngập tình yêu thương!]

[Giờ thì, hãy dùng chính đôi tay mình, đi thu thập tình yêu thương tràn trề, đầy ắp, đầy ắp ở nơi đây nhé!!]

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc