Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phượng Hoàng Vu Phi Chương 29 Tâm Kế Của Mỹ Nhân (2)

Cài Đặt

Chương 29 Tâm Kế Của Mỹ Nhân (2)

Vệ Thanh Ca hạ giọng nói: “Thái Tử làm việc kín kẽ, nếu thật sự nghi ngờ ta thì sẽ không tăng cường thăm dò ngươi”.

“Vậy ý của tiểu thư là?” Thượng Tuyết nghi hoặc nói.

“Sợ là Thái Tử nghi hoặc thật, nhưng chưa từng hoài nghi ta, trong lòng lại không thể khẳng định rốt cuộc là ai làm.” Vệ Thanh Ca trầm tư nói.

Cả đêm Vệ Thanh Ca không ngủ yên vì vết thương ở phần lưng, nàng thoáng vừa động liền chạm tới toàn bộ miệng vết thương.

Thượng Tuyết thấy Vệ Thanh Ca đau đớn, lấy thuốc mỡ của chính mình ra nhẹ nhàng bôi lên miệng vết thương một lần.

Kỳ thật đau xót vẫn chưa giảm, nhưng thấy Thượng Tuyết cau mày, con ngươi hiện lên thương xót, nàng cắn răng nhịn.

Trong lúc lơ đãng thấy trên cổ Thượng Tuyết có vết hằn đỏ, con ngươi của nàng sạm lại, ra vẻ lơ đãng hỏi: “Vệ Mang tìm ngươi gây chuyện à?”

Tay Thượng Tuyết hơi hơi ngừng một chút, mau chóng trả lời: “Hắn làm việc theo quy tắc.”

Sao Vệ Thanh Ca lại không biết Vệ Mang làm gì Thượng Tuyết, nàng than khẽ: “Ngươi có trách ta hay không?”

Thượng Tuyết cẩn cất thuốc mỡ đi, cúi người nhìn Vệ Thanh Ca nói: “Việc đi theo người là do ta tự chọn, không có lý do gì oán trách người, chỉ hi vọng tiểu thư lần sau làm gì có thể thông báo trước cho ta một tiếng, như vậy ta cũng chuẩn bị tốt.”

Vệ Thanh Ca mấp máy môi khô khốc, tựa hồ muốn nói chút lời, nhưng sau cùng lại không nói gì nữa.

Thượng Tuyết đứng dậy rót trà cho Vệ Thanh Ca, cẩn thận bón cho nàng, thở dài nói: “Kỳ thật người hiểu rõ hơn so với ta, lúc chúng ta lựa chọn lẫn nhauliền có cùng mục tiêu, cùng kẻ địch. Nếu giữa hai ta xuất hiện bất đồng, chúng ta sao có thể thắng được người khác.”

Vệ Thanh Ca chật vật nhìn Thượng Tuyết, thấy sự chân thành trong mắt cô ấy, nàng đã lâu lắm không cố gắng tin tưởng một người, nàng đã từng tín nhiệm Vệ Mang, nhưng Vệ Mang hiện giờ lại lần lượt làm thương tổn nàng.

Nàng không biết hiện giờ còn có thể tin ai, nếu không phải Vệ Thiên muốn an bài một thị nữ ở bên người nàng, nàng càng tình nguyện đơn độc hành sự, cho dù một chút khó khăn cũng tốt hơn đối mặt với lòng người khó dò.

Vệ Thanh Ca nhìn chăm chú Thượng Tuyết, Thượng Tuyết thấy nàng tuy khẽ mỉm cười nhưng không có một chút tin tưởng chính mình, nàng cúi đầu tự giễu cười nói: “Ta cũng quá ngốc, nếu là ngài nói cho ta nghe lời này, ta cũng sẽ không tin tưởng huống chi là ngài.”

Thượng Tuyết lấy một bộ quần áo mỏng nhẹ nhàng khoác lên lưng Vệ Thanh Ca, sau đó thổi đuốc đèn rồi mới đi ra ngoài.

Trong lúc cửa đóng lại, giọng nói nhàn nhạt của Vệ Thanh Ca từ trong giường vọng ra: “Mùa xuân ở Nhạn Thành thật đẹp, nếu một ngày thương thế lành có thể tự do, ta mang ngươi đi chơi được không?”

Tay Thượng Tuyết nắm lấy cạnh cửa hơi run rẩy, khi nàng còn chưa cùng Vệ Thanh Ca gặp mặt liền biết tính tình Vệ Thanh Ca lãnh đạm, nếu không phải người mà nàng ấy cố ý muốn tiếp cận, mặc kệ ngươi làm bao nhiêu chuyện vì nàng ấy, nàng ấy đều sẽ không để vào mắt.

Nhưng hôm nay tiểu thư đã hai lần nói muốn mang chính mình đi ra ngoài. Thượng Tuyết gật gật đầu trả lời: “Tiểu thư, Thượng Tuyết nguyện khuynh tẫn toàn lực giúp ngài có được trái tim nhị điện hạ.”

Trong nháy mắt Thượng Tuyết đóng cửa lại, Vệ Thanh Ca nhìn căn phòng tối mịt, bên ngoài có tiếng chim hót ve kêu, cách đó không xa có suối nước róc rách chảy, cái chăn tơ lụa mềm mại trơn trượt ở trên người nàng.

Toàn bộ chuyện này đều là nàng từ nhỏ cũng không dám nghĩ, nhưng hiện tại nàng đều có được. Khoảng thời gian hạnh phúc của tuổi thơ không tìm lại được nữa, nàng nhắm chặt lại con ngươi, hít một hơi thật sâu, quá khứ dù tốt đến mấy, nhưng nàng đã không trở về được.

Khi mở mắt ra, thấy bên giường có một bóng đen đứng, dáng người cao thẳng, vấn tóc cao, chỉ nhìn thân hình một cái liền biết người đến là ai, nàng bình phục cảm xúc, lạnh lùng xa cách nói: “Ngươi tới làm cái gì, xem ta bị thương có nặng hay không sao?”

Vệ Mang cũng không để ý miệng lưỡi nàng lạnh như băng sương, xốc quần áo trên người nàng ra để nhìn vết thương, tuy đã bôi thuốc, nhưng vẫn có máu tươi tràn ra bên ngoài, hắn nhíu nhíu mày, chẳng phải Nhiễm Chiếu đã bôi thuốc rồi, sao còn nghiêm trọng như vậy?

Hắn đang muốn mở miệng hỏi, thấy thái độ nàng chán ghét đến cực điểm việc mình đụng chạm liền lạnh lùng hừ một tiếng nói: “Muội cho rằng ta muốn đến nhìn muội sao, là cha sai ta đến xem muội bị thương như thế nào.”

Vệ Thanh Ca nghe xong cười khẽ hai tiếng: “Làm phiền ngươi nói cho cha, ta sẽ tự xử lý tốt.”

Vệ Mang khoác loại quần áo trên lưng nàng, trào phúng nói: “Thương thành như vậy sao có thể tiến cung tuyển tú, không hoàn thành được nhiệm vụ cha giao, muội chỉ có một con đường chết.”

“Ngươi từng yêu một người sao?” Vệ Thanh Ca đột nhiên hỏi.

Vệ Mang đứng lên đi đến cửa sổ gỗ ô vuông, nhìn về bóng đêm phía ngoài cửa sổ chậm rãi nói: “Chưa bao giờ từng yêu.”

“Cho nên ngươi không hiểu, ngươi muốn đối phương thích ngươi, không chỉ dựa vào sắc đẹp, còn muốn dựa tâm kế. Ta vì Nhiễm Chiếu bị thương, Nhiễm Chiếu và Nhiễm Cơ lại cùng nhìn thấy thủ vệ hạ độc thủ với ta, với tâm tư của bọn họ không khó đoán ra đây là bị Vệ Thanh Liên sai khiến. Cho dù ta nằm ở chỗ này không ra khỏi cửa được, tất nhiên Vệ Thanh Liên cũng không được nhập cung tuyển tú. Thắng thua chưa phân, còn lâu ta mới lâm vào tử lộ.”

Vệ Thanh Ca chậm rãi nói ra chuyện hôm nay, khi nàng chặn lại một kiếm thay Nhiễm Chiếu, đã nhìn thấu kết cục.

Ván cờ này nàng và Vệ Thanh Liên đều thua, một khi đã như vậy, Vệ Thiên không có cớ trừng phạt nàng.

Nàng thắng được sự hảo cảm của Nhiễm Chiếu và Nhiễm Cơ, mà Vệ Thanh Liên lại mất đi khen ngợi của hai người bọn họ. Nói như thế, nàng cũng coi như thắng lại một nước.

“Muội thắng Thanh Liên một quân, nó sẽ không dễ dàng buông tha muội.” Vệ Mang dõng dạc nói.

“Tỷ ấy không bao giờ có cơ hội này.” Vệ Thanh Ca cười nhạt, nếu không phải nàng vì tiếp cận Nhiễm Chiếu cố ý bị thương, Vệ Thanh Liên còn lâu mới đả thương đến nàng, nàng bỗng nhiên nhớ tới cái gì, lại mở miệng nói: “Cha làm việc từ trước đến nay chú ý công chính, hy vọng ngươi đừng âm thầm nhúng tay mới tốt.”

Sắc mặt Vệ Mang lại trở nên âm trầm, tay giấu ở trong tay áo nắm chặt lại, hắn ở trong lòng Vệ Thanh Ca đã thành cái dạng này, nếu muốn giúp Vệ Thanh Liên, hắn đã sớm hiện tại bổ một đao vào ngực nàng, sao có thể còn đứng đây nghe nàng nói những lời khó nghe chứ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc