Thượng Tuyết thu thập quần áo Vệ Thanh Ca xong liền trở về Biệt Thiên Phủ, lúc này Vệ Thanh Ca đã tỉnh lại, Nhiễm Chiếu cầm bình thuốc bôi cho nàng.
Nàng nhớ Nhiễm Chiếu không vui khi hắn đang chữa thương có người quấy rầy bên cạnh, vì thế lại rón ra rón rén đóng cửa lại.
Thuốc bột rơi xuống miệng vết thương, Nhiễm Chiếu dừng tay một chút nói: “Nếu đau thì cứ hô lên.”
Thuốc bột trong tay Nhiễm Chiếu tuy có tác dụng rất lớn đối với việc trị thương, nhưng hiệu quả của thuốc quá mạnh, tuy là tướng sĩ chinh chiến sa trường dùng thuốc này cũng phải nhe răng trợn mắt vì đau.
Nhiễm Chiếu lo lắng Vệ Thanh Ca không nhịn được đau đớn, cho nên nói rõ với nàng trước.
Thấy nàng hơi hơi gật đầu liền rải thuốc bột xuống vết thương, song hắn vẫn không nghe thấy Thanh Ca kêu gào, liền hỏi: “Ngươi không sợ đau sao?”
Vệ Thanh Ca suy yếu không thôi, nhưng vẫn đáp lời hắn: “Sợ.”
Nhiễm Chiếu đặt bình thuốc lại hòm thuốc, lấy lụa trắng ra băng vết thương rồi hỏi: “Đã sợ đau, vì sao không hô lên. Thuốc này ngay cả tướng quân đều không nhịn được kêu thành tiếng đó.”
Vệ Thanh Ca vùi đầu ở trong chăn, giọng nói rầu rĩ: “Ta biết ngài ghét ta, nếu ta hô lên, ngài lại càng không thích ta.”
Nhiễm Chiếu đang muốn đứng lên rời đi, bỗng nhiên nhìn Vệ Thanh Ca, hơi khó hiểu nói: “Ngay cả ngươi không thốt lên tiếng, ta vẫn sẽ không thích ngươi, thế thì tội gì phải nhịn.”
“Ta biết ngài sẽ không thích ta, ta chỉ không muốn ngài lại ghét ta hơn thôi.” Vệ Thanh Ca hơi cố hết sức quay đầu muốn nhìn Nhiễm Chiếu.
Nhiễm Chiếu sợ nàng động thân mình ảnh hưởng đến miệng vết thương, vội vàng đè vai nàng lại, Vệ Thanh Ca lại cố chấp cực kỳ, Nhiễm Chiếu hết cách, đành phải cúi người xuống để nàng có thể nhìn đến chính mình, không ngờ lại thấy mắt nàng tỏa sáng lấp lánh, đẹp như sao trời.
Trước đây hắn nhìn thấy Vệ Thanh Ca luôn tự nhủ nàng xấu về mọi mặt, cho nên chưa bao giờ cẩn thận nhìn kỹ dung nhan nàng, giờ phút này dưới ánh nến leo lắt, hắn mới phát hiện Vệ Thanh Ca cực kỳ xinh đẹp.
Hắn hơi hơi thất thần, nhưng mau chóng phản ứng lại, ho nhẹ che giấu sự bối rối của chính mình.
Vệ Thanh Ca vờ như chưa trông thấy Nhiễm Chiếu khác thường, nhìn chằm chằm vào con ngươi hắn nói: “Ngài tin không, ta cảm giác gặp ngài ở đâu đó.”
Nhiễm Chiếu thầm cười khẩy, hắn từng trải qua nữ tử đến gần tấn công hắn cũng hỏi câu này, hắn thường quay đầu đi, nhưng nữ tử nằm trên giường trước mắt lại là vì hắn mà ra, hắn nhẫn nại tính tình hỏi: “Vậy ngươi cảm thấy gặp ta ở đâu?”
Vệ Thanh Ca hơi hơi nhắm mắt, dường như không muốn nhớ lại chuyện cũ năm xưa, nhưng vì để Nhiễm Chiếu tin lời nói của mình nên thương cảm nói: “Quê cũ Thanh Châu.”
Hóa ra nàng là người Thanh Châu, chẳng trách lớn lên đẹp như vậy, Thanh Châu non xanh nước biếc, địa linh nhân kiệt, là nơi mà văn nhân Nam Lương thích đi đến. Nhiễm Chiếu thầm nghĩ như vậy, lại hỏi: “Cho nên ngươi muốn nói cái gì?” Giọng điệu hắn hơi không kiên nhẫn, không muốn tiếp tục chuyện trò cùng nàng.
“Mười một năm trước, Thanh Châu cũng không mỹ lệ như bây giờ, khi đó Thanh Châu vẫn là nơi cằn cỗi, năm ấy giữa hè Thanh Châu xảy ra lũ lụt, ca ca và cha vì cứu ta và mẫu thân mà chết đuối.”
Giọng điệu Vệ Thanh Ca hơi thê lương, khiến Nhiễm Chiếu trở tay không kịp, hắn cảm thấy Vệ Thanh Ca không đủ dịu dàng, quyết giữ ý mình, hóa ra tuổi nhỏ xảy ra chuyện như vậy.
Tứ muội của hắn là Xương Nhạc công chúa vì mẹ đẻ chết sớm, ở trong cung trầm cảm không vui, nếu không phải có nhị ca là hắn thường thường làm bạn, chỉ sợ đã sớm không sống nổi.
Như thế xem ra, Vệ Thanh Ca thật ra còn mạnh mẽ hơn so với tứ muội của hắn. Ngay cả chính hắn cũng không biết, sau khi Vệ Thanh Ca nói chuyện hồi nhỏ cho hắn, hắn không hề ghét nàng như trước.
Chỉ nghe thấy Vệ Thanh Ca buồn rầu nói: “Ngài rất giống ca ca đã mất của ta, khi còn nhỏ huynh ấy vốn không đối xử tốt với ta, cái gì cũng tranh giành với ta, ngày thường cũng nói năng lạnh nhạt. Huynh ấy ghét ta, tựa như ta ghét huynh ấy. Nhưng đúng lúc sống chết, huynh ấy lại nhường tấm ván gỗ, cho ta cơ hội sinh tồn, huynh ấy nói lời cuối cùng là muốn ta sống thật tốt, sau đó…”
Nhớ tới chuyện cũ năm xưa, nàng ghé vào giường khóc hu hu, nhìn qua cực kỳ yếu ớt.
Nhiễm Chiếu không biết khuyên giải an ủi như thế nào, đi cũng không được, ở lại cũng không xong, Vệ Thanh Ca giống như không thấy Nhiễm Chiếu xấu hổ, thê lương nói: “Ta nhìn huynh ấy chìm xuống dưới nước chảy xiết, mười một năm, ta không còn nhớ tới huynh ấy, cho đến khi nhìn thấy ngài.”
“Thực xin lỗi làm ngươi nhớ tới chuyện cũ.” Nhiễm Chiếu cầm khăn lau nước mắt cho nàng, giọng điệu dịu dàng hơn trước rất nhiều.
“Ta không biết, rốt cuộc lão đại tâm tư khó đoán, ta không nhìn thấu huynh ấy.” Nhiễm Chiếu ăn ngay nói thật nói.
Vệ Thanh Ca ừ một tiếng, liền ghé vào giường nhắm hai mắt lại, nhẹ giọng nói: “Ta buồn ngủ quá.”
Nhiễm Chiếu vốn không thân thiết với Vệ Thanh Ca, hắn đã sớm hy vọng Vệ Thanh Ca nói ra những lời này, vì thế khách sáo nói mấy câu rồi rời khỏi nhà ở. Ra cửa thấy Thượng Tuyết ngoan ngoãn ngồi ở bên bàn đá, lông mày nhíu lại nói: “Đúng là thị nữ trung thành.”
Nhiễm Chiếu cứu mạng Vệ Thanh Ca, tương đương với việc cứu mạng Thượng Tuyết, giờ phút này Thượng Tuyết nhìn Nhiễm Chiếu cũng không hề không thích như trước, nàng cười cười với hắn, vô cùng vui vẻ nói: “Đa tạ nhị điện hạ ra tay cứu giúp.”
Nhiễm Chiếu lại nói: “Ngươi không sợ ta sao?”
Thượng Tuyết hơi hơi lắc lắc đầu, hơi buồn bực nói: “Vì sao ta lại sợ ngài.”
Nhiễm Chiếu cười ha ha: “Lão đại rõ ràng hiền lành hơn ta, thế mà ngươi lại sợ huynh ấy không sợ ta.”
Thượng Tuyết nháy mắt phản ứng lại, chắc chắn Nhiễm Cơ nói cho Nhiễm Chiếu nghe chuyện xấu hổ của nàng, nàng đỏ mặt lên, vội vàng nói cáo từ liền chạy vào phòng Vệ Thanh Ca.
Nhiễm Chiếu nghe thấy tiếng đóng cửa rầm một phát, cười bước ra sân.
Thượng Tuyết vào cửa, vội vàng đi đến bên cạnh Vệ Thanh Ca nói: “Tiểu thư phải để ý, Thái Tử đã nổi lên lòng nghi ngờ với người.”
Vệ Thanh Ca không kinh ngạc khi nghe Thái Tử hoài nghi nàng, chỉ tò mò là làm sao Thượng Tuyết biết được, liền mở miệng hỏi.
Thượng Tuyết kể lại những dò hỏi của Nhiễm Cơ, trong lòng Vệ Thanh Ca thầm cảm thấy có gì đó, song nhìn bộ dáng Thượng Tuyết lo lắng sốt ruột lại cười cười.
Trong lòng Thượng Tuyết nóng nảy bất an, thấy Vệ Thanh Ca nhìn chính mình cười liền mở miệng hỏi: “Hiện giờ Thái Tử đã hoài nghi đến người, người không lo tìm cách còn cười được…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)