Nuốt một ngụm nước bọt, nàng bỗng nhiên xoay người, giơ ống tay áo lên che kín mũi miệng rồi dắt ngựa đi ngược trở về.
Dọc đường lảo đảo va phải mấy người qua đường đang xếp hàng, bị người ta chửi bới nàng cũng chẳng dám cãi lại. Mãi đến khi đi được một quãng khá xa, không còn nghe thấy âm thanh của những người phía sau nữa, nàng mới hốt hoảng trèo lên lưng ngựa, gắng sức quất roi bỏ chạy.
Chạy theo đường cũ không biết qua bao lâu, nàng ngồi trên ngựa, mắt đầy sao cũng không dám dừng, một mạch phi tới một khu rừng rậm, nàng mới chân tay bủn rủn lăn từ trên ngựa xuống.
Trái tim trong lồng ngực đập thình thịch dữ dội, thịch, thịch, đinh tai nhức óc.
Là Giang Hành Tuyết sao? Không, y sẽ không làm vậy. Nếu y muốn đối xử với nàng như thế, thì tối hôm qua y đã không thả nàng đi.
Vậy chính là Tiêu Vệ Thừa, nhất định là hắn!
Căm phẫn đấm xuống đất, Phùng Xuân vừa tức vừa đói, uất ức đến mức ôm đầu khóc rống.
Nàng nghĩ, hay là cứ chết đói ở nơi này đi cho xong. Vẫn còn tốt hơn nhiều so với việc đi ra ngoài rồi bị bọn họ bắt được.
Nhưng mà... nhưng mà dựa vào cái gì chứ?
Nàng đột ngột ngồi dậy, trên đầu và sau lưng vương vãi những chiếc lá khô héo úa. Nàng bứt chúng xuống, hung hăng ném xuống đất, chửi rủa: "Ta cứ không chết đấy! Dựa vào đâu mà ta phải chết? Có chết cũng là ngươi chết!"
Bò dậy khỏi mặt đất, nàng nắm lấy bờm ngựa trèo lại lên lưng, bắt đầu suy tính xem bước tiếp theo nên làm thế nào.
Bên ngoài Kinh Châu là không đi được nữa rồi, hơn nữa nhìn cục diện này, e là ít nhất toàn bộ Kinh Châu đều có người đang lục soát. Nàng căn bản không thể trốn thoát khỏi Kinh Châu.
Nếu đã như vậy, không bằng đánh cược một ván lớn.
Tiểu ẩn ẩn ư dã, đại ẩn ẩn ư thị (Kẻ ẩn mình bình thường thì trốn nơi đồng quê, kẻ ẩn mình cao tay thì giấu mình giữa chợ búa). Nếu bên ngoài có nhiều người truy nã nàng như vậy, thế thì nàng không ra ngoài nữa, nàng càng phải chui vào đế đô Kinh Châu!
Huống hồ, kẻ bọn họ truy nã là Phùng Thanh, là một nam nhân, chứ đâu phải là Lạc Phùng Xuân nàng! Chỉ là một cái tên giả sau khi xuyên không tới đây mà thôi, không cần thì vứt đi, có gì to tát đâu!
Kéo trâm cài xuống, nàng búi lại tóc theo kiểu dáng của nữ tử, rồi dùng tay áo chà sạch lớp trang điểm còn sót lại trên mặt. Nàng cắn răng đi thẳng về phía trung tâm Kinh Châu - Hoàng thành Đế đô.
Một đường giục ngựa, đi ngang qua vài thôn trấn, Phùng Xuân nhìn từ xa đã thấy có quan binh cầm bức họa đang lục soát, thậm chí còn có kẻ lùng sục tiến vào rừng núi tìm kiếm.
Nàng không dám dừng lại, trên đường khát hay đói, cũng chỉ tùy tiện tìm vài quả dại ăn lót dạ. Cứ chạy ròng rã như vậy suốt hai ngày, cuối cùng nàng cũng nhìn thấy cổng thành cao lớn của kinh thành.
Xoay người xuống ngựa, Phùng Xuân nấp sang một bên lặng lẽ quan sát. Người qua kẻ lại tấp nập, nhưng kỳ lạ thay, nơi này lại không có trọng binh canh gác kiểm tra nghiêm ngặt, hai tên quan binh duy nhất cũng uể oải vô cùng, dường như lệnh truy nã và mớ hỗn loạn ngoài thành kia chẳng liên quan gì đến họ.
Dắt ngựa ngẫm nghĩ một lát, nàng quyết định thử mạo hiểm một lần.
Trước khi tiến qua đó, nàng còn cố ý tìm một vũng nước rửa mặt sạch sẽ, sau đó lộn ngược áo mặc ra ngoài. Nói chung là không thể để người ta liên tưởng nàng đến cái gã "Phùng Thanh" trong trại Thanh Phong kia.
Mặt trời lên cao, nàng dắt ngựa tiến lên phía trước. Không biết có phải vì đang đúng giờ cơm nên binh lính giữ thành vội vàng đi nghỉ hay sao mà nàng lại có thể ngang nhiên tiến vào thành, y như chốn không người.
Đi qua hết một con phố, nàng nghiêng người ngoái nhìn cửa thành, không khỏi có chút bàng hoàng.
Nhưng nếu đã vào được rồi, thì không cần phải sầu lo quá nhiều. Nghĩ vậy, nàng đi vào trong thành, chỉ thấy nơi nơi đều phồn hoa, náo nhiệt phi phàm. Mùi thơm của đồ ăn bay ra từ các tửu lâu quán xá hệt như một chiếc móc câu, khiến bụng nàng réo lên ùng ục. Nàng đứng bên đường, ôm bụng, liên tục nuốt nước miếng.
Mấy món trang sức mang trên người lúc mới xuyên không tới đây đều đã bị nàng chôn ở Động Tử Câu. Nàng sợ có người đang phục kích ở đó nên chẳng dám quay về. Hiện giờ sờ khắp người, cũng không lấy ra nổi một món đồ nào có thể đổi lấy tiền.
Nhưng nàng thực sự quá đói, bèn mặt dày tới xin người bán hàng rong ven đường một chút đồ ăn, lại bị người ta lạnh nhạt lườm nguýt quát mắng.
Tên tiểu ăn mày ven đường ngồi xổm nhìn nàng hồi lâu, lên tiếng: "Ngươi có ngựa, sao không đem ngựa đi cầm cố đổi lấy tiền?"
Nàng ngạc nhiên, ngoái đầu nhìn con ngựa ngoan ngoãn đi theo sau mình, chỉ trong tích tắc đã dập tắt ngay ý nghĩ này.
Ngựa là phương tiện di chuyển, là tia hy vọng duy nhất để nàng ứng phó với những rủi ro khó lường. Nếu ngay cả ngựa cũng không còn, thì chỉ dựa vào hai cẳng chân, nàng có thể chạy được bao xa?
Thở dài một tiếng, nàng cảm ơn tên tiểu ăn mày rồi tiếp tục đi về phía trước. Đi được một đoạn rất xa, mấy quả dại hái lúc sáng đã không còn khả năng cung cấp chút năng lượng cho nàng nữa. Vịn tay vào tường, nàng gần như không lết nổi chân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



