Không đi đường lớn, men theo con đường mòn gập ghềnh trong rừng núi, Phùng Xuân chạy một mạch qua hai ngọn núi mới chịu dừng lại. Nắm chặt dây cương, nàng nhảy xuống ngựa, để bản thân nghỉ ngơi một lát, cũng để cho ngựa được nghỉ ngơi.
Ngọn lửa lớn trên núi Vụ Yên cháy quá hung hãn, cách hai ngọn núi, nàng vẫn có thể nhìn thấy nửa bầu trời đỏ rực.
Nhưng may mắn thay, lửa tuy lớn, song có vẻ không có dấu hiệu lan ra bên ngoài.
Đây có lẽ là công lao của Giang Hành Tuyết. Phùng Xuân rũ mi, nàng nhìn ra được, Giang Hành Tuyết là một vị quan tốt, một vị quan tốt thực tâm thực ý lo cho bách tính.
Thật tốt. Nàng lại ngoái nhìn về phương hướng chói lòa kia, thầm cầu nguyện, người tốt ắt sẽ được báo đáp.
Con ngựa uống no nước, ăn no cỏ, liền đi tới bên cạnh khẽ cọ vào lưng nàng. Nàng xoay người, nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngựa, ngợi khen: "Ngựa ngoan, không uổng công mỗi lần ta dẫn mày ra ngoài đều lén thả mày đi chơi."
Xoay người lên ngựa, nàng phán đoán phương hướng đại khái một chút, chuẩn bị đi về hướng Tây Bắc.
Nơi đó hoang vu lạnh lẽo, vắng bóng người qua lại, người bình thường cũng sẽ chẳng ai nghĩ đến việc tới đó. Rất thích hợp để nàng trốn tránh sóng gió một thời gian.
Còn về Động Tử Câu, điểm xuất phát khi nàng vừa xuyên không tới đây, chỉ có thể chờ một năm rưỡi nữa, rồi tìm cách lén mò về sau.
Dọc theo khe suối đi một đoạn, cây cối dần dần thưa thớt, ánh trăng chiếu rộng hơn. Dòng suối róc rách dưới ánh trăng tựa như được mạ một lớp bạc. Phùng Xuân vừa quay đầu, liền bị dải bạc kia làm cho lóa mắt.
Nàng chợt nhớ tới chuyện Giang Hành Tuyết từng nói với nàng.
"Khu rừng nơi hai ta gặp nhau lần đầu, đi về phía Tây có một con suối nhỏ, lúc đó ta chính là trôi từ con suối đó xuống. Trên người ta có một món đồ rất quan trọng, tuyệt đối không thể để người của Tiêu Vệ Thừa lấy đi. Món đồ đó lúc gặp nàng, ta đã nhét vào bó củi ngươi cõng trên lưng. Cho nên, nếu ta chết, xin nàng nhất định, nhất định phải tìm được thứ đó, giao tận tay phủ doãn Kinh Châu."
Con suối kia Phùng Xuân biết, bình thường nàng đốn củi ở Động Tử Câu, luôn thích ngồi hóng gió bên bờ suối đó. Chỗ đó nàng nhắm mắt cũng sờ tới được, dù sao cũng là con đường ngày thường nàng hay đi về nhà.
Thế nhưng nàng quay đầu nhìn về phía Động Tử Câu, cụp mắt trầm tư, cuối cùng vẫn quyết định không quay lại.
Giang Hành Tuyết không chết, người của y đã đến, y cũng đã được chăm sóc rất chu đáo. Vì vậy, sự tình này, trong giao ước giữa nàng và y, đã không còn ý nghĩa nữa.
Nàng không cần phải tự trách bản thân không giữ lời hứa. Ở thế giới này, sống sót mới là giới hạn cuối cùng duy nhất của nàng.
Sống sót, mới có thể tính bước tiếp theo. Sống sót, mới có thể tìm được đường về nhà.
Giật mạnh dây cương, vó ngựa tung bay dưới ánh trăng, đạp vỡ một vùng ánh bạc, trong nháy mắt đã biến mất không còn tung tích.
Đi một mạch về phía Tây không ngừng nghỉ, lúc đi qua ngoại ô đến ranh giới Kinh Châu, đã là sáng sớm hôm sau. Phùng Xuân xuống ngựa, chỉnh trang lại dung nhan, chậm rãi đi theo phía sau dòng người. Những lữ khách độc hành dắt ngựa đi như nàng không hề ít, nàng nhìn những người phía trước dần dần được cho qua ải, trong lòng cũng từ từ yên tâm.
Phía trước chỉ còn hơn 20 người nữa, rất nhanh sẽ có thể rời khỏi đây. Phùng Xuân hít sâu một hơi, siết chặt dây cương trong tay, xốc lại tinh thần.
Đột nhiên, phía sau vang lên một trận tiếng vó ngựa dồn dập hỗn loạn, vài con khoái mã chạy như bay lao tới.
Phùng Xuân trong lòng kinh hãi, vội vàng dắt ngựa luồn sâu vào trong hàng người ẩn nấp.
Đợi đến khi thấy mấy con ngựa kia đi lướt qua mình, nàng mới lén thở phào nhẹ nhõm.
Vì sự xuất hiện của đám người này, dòng người dần dần ngừng di chuyển. Phùng Xuân hùa theo đám đông ló đầu lên nhìn, thấy mấy người vừa cưỡi ngựa tới đang cầm một bức họa trong tay, lớn tiếng nói gì đó.
Cách quá xa, Phùng Xuân nghe không rõ. Nhìn dáo dác xung quanh, những người phía trước bắt đầu bàn tán ồn ào.
"Muốn truy xét tội phạm truy nã, e là bọn họ còn phải đuổi theo bắt những người vừa được thả ra ban nãy nữa cơ!"
Phía trước có người đang thảo luận, Phùng Xuân mặt không cảm xúc nhích về phía đó, cẩn thận vểnh tai nghe trộm.
"Tối hôm qua đám thổ phỉ trên núi Vụ Yên bị diệt sạch rồi ngươi biết không? Nghe nói có một tên thổ phỉ chạy thoát, hiện đang bị truy nã gắt gao đấy!"
"Ta biết ta biết, đêm qua cháy to lắm! Cháy rụi cả sơn trại, đánh nhau mãi đến nửa đêm mới tàn! Ta còn tận mắt nhìn thấy tên thổ phỉ đáng chém ngàn đao kia bị nhốt trong lồng giam kéo đi nữa kìa!"
"Vậy... ngươi có biết lệnh truy nã này là bắt ai không? Thổ phỉ đều bị bắt rồi, vậy kẻ nào mà đáng giá 500 lượng chứ?"
"Ta ta ta! Lúc nãy ta vừa mới nghe thấy được, là truy nã một tên thổ phỉ tên Phùng Thanh! Hắn chắc chắn là phường ác ôn, nếu không sao có thể treo thưởng tới 500 lượng bạc!"
"Truy nã... truy nã Phùng Thanh... 500 lượng."
Đầu Phùng Xuân "ầm" một tiếng, cả người chết chân tại chỗ.
Đám đông vẫn đang bàn tán xem tên thổ phỉ tên "Phùng Thanh" rốt cuộc có bao nhiêu tội ác tày trời, Phùng Xuân chỉ cảm thấy hai chân nhũn ra, gần như đứng không vững.
Nàng nhìn về phía trước, tên quan đứng ở cửa ải kiểm tra giấy thông hành đang giơ cao một bức họa, cẩn thận đối chiếu từng người qua đường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



