Buổi tối…
Lòng bàn tay y nhẹ nhàng xoa vai nàng, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
“Ta phải rời khỏi đây, tối nay nhất định phải rời khỏi đây.” Nàng vừa nói vừa định đứng dậy: “Ta không thể chậm trễ nữa…”
“Phùng Thanh.” Giang Hành Tuyết cũng đứng lên, đưa tay giữ lấy tay áo nàng: “Đừng sợ, có ta ở đây.”
Nàng lại lắc đầu: “Ta phải đi, ta muốn đi ngay bây giờ!”
Chỉ khi rời khỏi nơi này, nàng mới có được sự an toàn chân chính.
Giang Hành Tuyết tiến lên một bước, nhìn thẳng vào mắt nàng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Đừng sợ, ta sẽ đưa nàng rời khỏi đây. Ngay tối nay.”
Lúc này nàng chẳng nghe lọt lời nào, cũng không muốn tiếp tục nghĩ đến chuyện dựa vào bất kỳ ai. Nhân lúc Tiêu Vệ Thừa vẫn chưa tìm đến, lén rời khỏi sơn trại mới là điều quan trọng nhất.
Nàng cố vùng ra, Giang Hành Tuyết chỉ có thể nắm lấy cổ tay nàng, cố hết sức khiến nàng bình tĩnh: “Phùng Thanh! Bây giờ nàng chạy ra ngoài chỉ khiến bọn chúng chú ý, không thể chạy được bao xa đâu!”
Bị y quát một tiếng, Phùng Xuân lập tức yên tĩnh trở lại, hốc mắt cũng đỏ lên.
Y sững người, hối hận vì mình đã quá nóng vội, vội dỗ dành: “Đừng vội, ta đã liên lạc được với người của mình, bây giờ có thể lập tức truyền lệnh cho họ tiến vào.”
“Cái gì?”
Giang Hành Tuyết trầm ngâm một lát rồi nói: “Chuyện trước đây nàng nhờ ta làm có liên quan đến rất nhiều thứ, vì vậy cấp trên đã để lại cho ta một đội nhân mã để sử dụng. Bây giờ ta gọi họ vào, một là dẹp sạch đám thổ phỉ này, trả lại bình yên cho dân chúng quanh đây; hai là đưa chúng ta ra ngoài.
“Cho nên nàng đừng sợ, đừng lo. Ta sẽ không để hắn bắt nàng đi lần nữa.”
Lần này Phùng Xuân đã hiểu, ngẩn người, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển.
“Nhưng…”
Nàng nhớ lại lúc ở chỗ Tiêu Vệ Thừa, Thời Phi đã gọi hắn là “Hầu gia”.
Giang Hành Tuyết đoán nàng có lẽ đang lo lắng, liền trấn an: “Tuy ta chỉ là một tiểu quan, nhưng dù sao cũng là người trong quan trường, hắn không thể tùy tiện động đến ta.”
Tiểu quan… Phùng Xuân không biết y đang khiêm tốn hay thật sự chỉ có chức vị như vậy. Nhưng nếu Tiêu Vệ Thừa quả thật xuất thân từ nhà công huân, lại là hoàng thân quốc thích, thì cho dù Giang Hành Tuyết có là quan lớn, e rằng cũng khó có thể đối đầu.
Nghĩ một hồi, nàng thầm nghĩ, thôi vậy, bất kể là ai, chỉ cần trong sơn trại loạn lên là được.
Nàng không muốn bị Tiêu Vệ Thừa bắt về làm người trong phòng, cũng không muốn đi theo Giang Hành Tuyết rời khỏi đây. Nam nhân đều như nhau, nàng không dám đánh cược bản thân vào lòng tốt của họ. Muốn giữ được tự do, nàng chỉ có thể nhân lúc hỗn loạn mà tự mình rời đi.
“Vậy…” Nàng lẩm bẩm, chậm rãi nghĩ ra chủ ý: “Cảm ơn ngươi.”
Thấy nàng không còn ý định chạy ra ngoài, Giang Hành Tuyết mới buông tay: "Không cần cảm tạ ta, nàng đã cứu mạng ta, ta vẫn chưa báo đáp ân tình của nàng. Đợi khi rời khỏi nơi này, nàng muốn gì, Giang mỗ nhất định sẽ đáp ứng tất cả."
Phùng Xuân rút tay về, né tránh ánh mắt của y, quay lưng đi.
Hồi lâu sau, Giang Hành Tuyết xoay người lại, huýt sáo một tiếng trầm thấp về phía ngoài cửa sổ, nháy mắt đã có một con chim vỗ cánh phành phạch bay tới.
Phùng Xuân bị tiếng động thu hút, nghiêng người ngoảnh lại nhìn. Ánh trăng như sương, dáng người Giang Hành Tuyết dong dỏng như ngọc. Ngón tay y nâng con chim, khẽ hất lên một cái, bộ lông chim trắng muốt tựa như đóa dành dành đang nở rộ, thoắt cái đã biến mất ở song cửa sổ.
Y thu tay áo quay người lại, chậm rãi nói: "Sơn trại này không lớn, nhưng ngặt nỗi địa thế hiểm trở, bởi vậy chỉ có thể để từng nhóm người nhỏ lẻ tiến lên, chứ không thể đưa đại quân ập vào. Ta đã đánh ngất mấy kẻ canh gác chúng ta, chúng sẽ sớm tỉnh lại thôi. Ta không dám chắc là kẻ thù trong trại sẽ tới trước, hay là người của ta đến trước."
Phùng Xuân nhận ra trong lời y có ẩn ý: "Ta có thể làm gì?"
"Điều duy nhất ta không buông bỏ được chỉ có chuyện kia. Nếu như ta xảy ra mệnh hệ gì, hy vọng cô nương có thể dẫn người giúp ta hoàn thành tâm nguyện."
Nàng nhíu mày: "Ta làm sao có thể dẫn dắt người của ngươi được?"
Y đáp: "Ta đã truyền tin tức ra ngoài, nói rõ tình hình ở đây. Nếu họ không tìm thấy ta, ắt sẽ tìm đến nàng."
Phùng Xuân sửng sốt, lập tức chối từ: "Nhưng mà ta..."
Chưa đợi nàng nói hết lời, Giang Hành Tuyết đã nói: "Ta tin nàng."
Y nhìn sâu vào mắt nàng: "Bây giờ người duy nhất ta có thể dựa vào, cũng chỉ có cô nương."
Bóng đêm dần buông, Phùng Xuân rút trâm cài xuống, vuốt lại mái tóc rối bời rồi búi lên.
Dưới ngọn đèn dầu, Giang Hành Tuyết nhìn thấy cây trâm trúc đen bóng mà nàng đặt trên bàn, chẳng hiểu sao lại càng nhìn càng thấy quen mắt.
Búi tóc xong, Phùng Xuân vừa định cầm lấy cây trâm cài thì nghe Giang Hành Tuyết hỏi: "Cây trâm cài này... là nàng mới có được sao?"
Cây trâm đó làm bằng trúc, dài cỡ một gang tay, là Phùng Xuân tiện tay lấy trong phòng của Tiêu Vệ Thừa. Nàng sợ xõa tóc đi ra ngoài sẽ bị người ta nhìn thấy, nên mới rút một cây trâm không mấy nổi bật trên bàn sách của hắn để búi tóc.
Nàng nhìn Giang Hành Tuyết, lại nhìn cây trâm, nghi hoặc: "Lấy từ chỗ Tiêu Vệ Thừa, có chuyện gì sao?"
Thần sắc Giang Hành Tuyết khựng lại, đáy mắt xẹt qua một ý cười hoang đường. Y lắc đầu: "Không có gì, thấy lạ mắt nên hỏi thôi."
Thứ đó vốn chẳng phải trâm cài, thực chất chính là một chiếc còi trúc. Khác với còi trúc thông thường, chiếc này hơi dài và mảnh, nàng xem nó như trâm cài cũng không có gì đáng trách.
Chỉ là... Giang Hành Tuyết thầm nghĩ, một thứ quan trọng như vậy mà Tiêu Vệ Thừa lại tiện tay vứt sang một bên, đã như vậy, hắn cũng nên gánh chịu hậu quả cho việc làm mất nó.
Phùng Xuân không rõ nguyên do, nhưng nếu y đã không nói, nàng cũng chẳng buồn hỏi nhiều.
Vừa cắm xong trâm cài, đã nghe thấy một loạt tiếng bước chân ngoài cửa.
Ngước mắt lên, Giang Hành Tuyết đã đứng dậy, dặn dò nàng: "Nàng cứ ở đây, đừng ra ngoài."
Nàng gật đầu, nhìn Giang Hành Tuyết mở cửa bước ra rồi khép lại. Sau đó nàng đứng dậy quay đầu nhìn về phía cánh cửa sổ trên bức tường phía sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
