Thời Phi kinh ngạc đến rớt cả hàm, hắn ta cũng chưa từng nghe nói Giang đại nhân có sở thích nam phong nha!!!
Hồi lâu sau, hắn ta mới chớp mắt lấy lại bình tĩnh: "Giang đại nhân, ngài không thể đưa hắn đi."
Bóng hình co rúm trong lòng y nghe vậy liền run lên, Giang Hành Tuyết khẽ vuốt ve an ủi, nhưng khi chuyển mắt nhìn Thời Phi, ánh mắt lại lạnh lẽo thâm trầm.
Thời Phi mím chặt môi, cắn răng chịu đựng ánh mắt dò xét của Giang Hành Tuyết, nói: "Giang đại nhân xin đừng làm khó thuộc hạ, Hầu gia đã dặn dò, hôm nay ai cũng không được mang Phùng Thanh đi."
Giang Hành Tuyết ngoảnh mặt làm ngơ, thu hồi ánh mắt, thấp giọng hỏi Phùng Xuân: "Có đi nổi không?"
Phùng Xuân bám lấy cánh tay y thử đứng lên, nhưng hai chân bủn rủn, ngay cả đứng cũng loạng choạng.
Ánh mắt y chợt tối sầm, lập tức cúi người bế bổng nàng lên, xoay lưng định rời đi.
Thời Phi bước lên cản đường: "Giang đại nhân! Hà tất phải vì một tên thôn phu sơn cước mà chuốc thêm thù oán với Hầu gia!"
Giang Hành Tuyết bỏ ngoài tai, ánh mắt lướt qua, lạnh lùng nói: "Vậy ngươi cứ báo lại với hắn, người, là do ta mang đi."
Dứt lời, chẳng chút chần chừ, vững chãi ôm nàng rồi nhanh chóng rời đi.
Thời Phi trố mắt nhìn theo bóng lưng hai người đi xa, cứ như thể vừa gặp quỷ. Đợi Sở Văn bay ra từ sau nhà, ánh mắt Thời Phi nhìn hắn ta vô cùng khó tả.
Ánh mắt Sở Văn vẫn dõi theo Giang Hành Tuyết từ đằng xa. Đối diện với ánh mắt oán trách của Thời Phi, hắn ta chẳng buồn quay lại: "Ngươi lo mà nghĩ cách giải thích với Hầu gia đi."
Thời Phi nhăn nhó mặt mày: "Ngài ấy cứ đòi xông vào, ta biết cản thế nào? Chẳng hiểu cái tên gầy nhom như khỉ gió ấy có gì hay ho, Hầu gia thì coi như bảo bối, đến cả Giang đại nhân cũng để ý như vậy?"
Sở Văn ngoảnh lại, thấy dáng vẻ nghiêm túc đầy ấm ức của hắn, không khỏi trợn trắng mắt: "Mắt ngươi bị mù à?"
Thời Phi từ từ quay đầu lại, vô cùng hoang mang, sao mắt hắn lại mù cơ chứ?
Tiêu Vệ Thừa rời khỏi Nghị Sự Đường, sắc mặt khó coi.
Đại đương gia bảo ngày mai sẽ xuống núi, bắt đầu từ những thôn xóm quanh núi Vụ Yên, từng bước cướp bóc mở rộng ra ngoài. Mệnh lệnh đã ban xuống, đêm nay các huynh đệ trong trại đều ăn no uống say, gối giáo nằm chờ sáng.
Trương sư gia cười hề hề cầm bản đồ và kế hoạch cho hắn xem, nói mong hắn cho cao kiến.
Hắn chỉ liếc sơ qua, thuận miệng buông một câu "đều được".
Nhưng Đại đương gia lại nói ngày mai muốn hắn đi cùng.
"Mấy lần trước đệ không khỏe, lần này đúng lúc trại ta làm chuyện lớn, đệ đi cùng đại ca, cũng là để lập uy danh trong trại!"
Đại đương gia là muốn tốt cho hắn, vì hắn ít khi theo xuống núi hành động, trong trại có rất nhiều kẻ không phục hắn.
Tiêu Vệ Thừa nhếch môi, không nói gì. Nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ đã lên cao, hắn thoái thác vài câu rồi xoay người rời đi.
Còn chưa tới cửa, từ xa đã nghe thấy Thời Phi và Sở Văn cãi nhau ầm ĩ.
Mặt mày xẹt qua tia bực bội, nhưng vừa nhớ tới người đang ngoan ngoãn chờ trong phòng, đôi mày hắn lập tức giãn ra, khóe môi thoáng ý cười.
Nhưng Thời Phi lại nói, nàng chạy rồi.
"Hầu gia ngài vừa đi, tiểu tử đó liền muốn bỏ trốn, còn định nhảy cửa sổ đằng sau núi để tẩu thoát." Thời Phi nghiêm túc trình báo, đến khi liếc thấy mặt Tiêu Vệ Thừa ngày một tối sầm, lời muốn rút cũng không kịp nữa.
Hắn ta đưa mắt cầu cứu Sở Văn, Sở Văn vờ như không thấy, bồi thêm một câu: "Thứ nàng ta cài trên tóc, hình như là còi huấn luyện binh của Hầu gia."
Mặt Thời Phi trắng bệch, lén trừng mắt nhìn Sở Văn, âm thầm lên án: Sao ngươi không nói trước với ta!!
Tiêu Vệ Thừa đẩy cửa phòng, liền nhìn thấy cái chặn giấy bị vứt chỏng chơ bên bình phong.
Cúi xuống nhặt lên, đầu ngón tay hắn vuốt ve khối đá lạnh buốt, tức giận xen lẫn hoang đường khiến hắn bật ra một tiếng cười lạnh.
Nàng đúng là… to gan thật.
Thời Phi mím môi, nói tiếp: “Là Giang đại nhân đưa nàng đi. Giang đại nhân còn dặn, nếu Hầu gia hỏi thì cứ nói là ngài ấy đưa người đi.”
Một tiếng cười lạnh bật ra từ mũi, hắn xoay người, ánh mắt lạnh lùng quét về căn nhà đất tối tăm ánh đèn.
Nếu nàng đã không biết điều, vậy hắn cũng chẳng cần giả vờ hay tiếp tục tỏ lòng tốt nữa.
*
Từ lầu chính đến căn nhà đất không xa, ánh trăng nhàn nhạt uốn lượn trải dài.
Phùng Xuân lặng lẽ nép trong lòng Giang Hành Tuyết, tay nắm chặt vạt áo y, không dám buông.
Nàng sợ đây chỉ là giấc mơ, sợ tất cả chỉ là ảo tưởng của mình.
Phùng Xuân nức nở, khẽ nói: “Hắn biết rồi.”
Giang Hành Tuyết im lặng.
Lúc nàng mãi không trở về, y đã cảm thấy bất an. Đến khi nghe tin nàng bị Tiêu Vệ Thừa cưỡi ngựa bắt đi, y gần như đã chắc chắn.
Khi ấy trời đã tối, trong lòng y dâng lên một cảm giác khó tả. Y ngẩng đầu nhìn vầng trăng vừa nhô lên trên ngọn cây, rồi đột nhiên xoay người, dứt khoát bước ra ngoài.
Những kẻ được phái đến giám sát y xông ra chặn cửa, vừa chửi mắng vừa ép y mau quay về. Y không nghe, sải bước tới, giơ tay lần lượt quật ngã tất cả.
Vết thương vẫn chưa khỏi hẳn. Khoảnh khắc ra tay, cơn đau nơi cánh tay như kim châm vào tim, vậy mà lại khiến y thấy nhẹ nhõm.
Đau cũng tốt. Như vậy, y chẳng cần phân biệt đâu là nỗi đau thể xác, đâu là nỗi đau trong lòng.
Khép hờ mắt, Giang Hành Tuyết lặng lẽ giấu cánh tay đang đau âm ỉ ra sau, khẽ cười an ủi nàng: “Đừng sợ.”
Phùng Xuân hạ tay xuống. Đuôi mắt sớm đã đỏ hoe vì khóc, nàng run rẩy nhìn y, chẳng khác nào chú nai con hoảng sợ giữa núi rừng đêm tối. Không kìm được nỗi sợ trong lòng, hàng mi nàng khẽ run: “Hắn nói muốn ta… muốn ta là của hắn…”
Những lời ấy nàng thật sự không thể nói ra, chỉ đành nhắm mắt, đổi sang nói: “Ta cầu xin hắn, hắn liền nói tối nay sẽ lại đến tìm ta. Ta phải làm sao đây, ta không muốn…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
