Ngược lại, Lang Tam ở bên cạnh đột nhiên hoàn hồn, vội kéo màn xe: “Trời đất ơi, cô nương này đẹp đến mức chẳng giống người phàm nữa rồi!”
Lang Nhất: “...”
Tiêu Dung đau đầu thở dài. Hắn thật nên nghe lời khuyên của Lang Nhất, đừng mang cái thứ làm mất mặt này tới Tô Châu mới phải!
Giữa bầu không gian tĩnh lặng, giọng nói của thiếu nữ dịu dàng như rót mật vào tai, truyền qua tấm rèm xe, thủ thỉ tâm tình, êm ái khó cưỡng: “Dân nữ bái kiến Quận vương.”
“Nhà dân nữ bỗng chốc hàm oan gặp nạn, vô tình biết được Quận vương đang dừng chân tại đây, nên mới cả gan chặn giá cầu tình. Chỉ mong Quận vương rủ lòng thương xót ra tay tương trợ, dân nữ nguyện mặc cho Quận vương xử trí.”
Gió nhẹ thoảng qua, giọng nói nũng nịu ấy tựa hồ theo gió luồn thẳng vào tim người nghe. Cơn bực bội vì bị đánh thức của Tiêu Dung bỗng chốc tan biến lúc nào không hay.
Dân chúng xung quanh vốn đang xôn xao, khi biến cố xảy ra liền im bặt, ai nấy đều trố mắt đứng nhìn. Trong đó không thiếu người nhận ra Khương Oánh, nhưng vì xe của Quận vương đang ở ngay trước mặt, chẳng ai dám hé răng nửa lời.
Thực ra lúc này họ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bàn tán, chỉ hận không thể dán chặt tầm mắt lên người Khương Oánh.
Tà váy màu vàng nhạt trải dài bên cạnh nàng như một đóa hoa kiều diễm đang độ nở rộ. Trên làn da trắng ngần mịn màng như mỡ đông còn vương lại vài giọt lệ, bờ môi anh đào mím chặt thành một đường thẳng, hàng mi khẽ run rẩy. Đáy mắt nàng rõ ràng là vẻ hoảng loạn, nhưng dù vậy nàng vẫn giữ lại một phần ngạo cốt, dù đôi bàn tay đang siết chặt chiếc khăn thêu run lên bần bật, nàng vẫn nỗ lực giữ thẳng sống lưng, không để bản thân quá mức thất thố.
Yếu đuối mà vẫn cứng cỏi. Đáng thương đến mức khiến lòng người phải rung động.
Những ai chưa từng gặp Khương Oánh đều không khỏi trầm trồ: xưa nay nghe danh Khương Lục cô nương dung mạo tuyệt trần, là đệ nhất mỹ nhân thành Tô Châu, họ cứ ngỡ chỉ là lời đồn thổi. Nay tận mắt chứng kiến mới biết, danh xưng ấy quả thật danh bất hư truyền!
Còn những người may mắn từng gặp qua Khương Oánh thì thầm tán thưởng trong lòng: Đúng là đệ nhất mỹ nhân có khác, phong thái này thử hỏi có ai bì kịp!
Khắp nơi chìm trong một mảnh tĩnh mịch, ngay cả kẻ ồn ào như Lang Tam cũng chẳng thốt thêm lời nào.
Tiêu Dung sau vài lần do dự, cuối cùng cũng vén nhẹ một góc màn xe. Chẳng phải vì muốn kiểm chứng lời Lang Tam rằng “nhìn một cái cũng đâu có mất mát gì”, mà thực chất là bởi giọng nói kia quá đỗi êm tai, khiến cơn bực dọc trong lòng hắn tan biến hẳn. Minh Quận vương lại trở về với vẻ ôn hòa, nhã nhặn thường ngày.
Ánh mắt hắn dõi qua khe hở, vừa vặn chạm phải một đôi đồng tử long lanh ngấn lệ, trong trẻo đến thấu tận tâm can.
Tiêu Dung thoáng ngẩn người. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu hắn lúc này là: Lang Tam quả thực không nói ngoa. Nàng quả thật sở hữu dung nhan lay động lòng người.
Ngay khoảnh khắc màn xe khẽ lay động, Khương Oánh theo bản năng căng thẳng đến cứng đờ người. Ánh mắt nàng khựng lại đôi chút trên những ngón tay thon dài, thanh mảnh không một tì vết đang giữ rèm.
Nàng đột nhiên nhớ tới vệt mực loang lổ kia, cứ thế từ từ thấm đẫm trên cái tên của hắn. Dường như đó là ý trời định sẵn, trong danh sách dài dằng dặc mấy mươi cái tên, vệt mực ấy lại chỉ chọn dừng lại ngay tên Tiêu Dung. Và hiện tại, người duy nhất nàng có thể trông cậy cũng chỉ còn mình hắn mà thôi.
Lệnh chủ Thuỷ Ngưng từng nói, hắn là kẻ yêu cái đẹp.
Cũng thật may là hắn yêu cái đẹp, nếu không nàng đã chẳng dám liều mạng ra chặn xe ngựa thế này. Chẳng phải nàng tự phụ, mà từ trước đến nay nàng vốn biết rõ dung mạo của mình có sức hút đến nhường nào. Nàng vốn không trông mong chỉ dựa vào nhan sắc mà thành chuyện, nhưng dù nàng có bao nhiêu mưu đồ, bao nhiêu thủ đoạn đi chăng nữa, thì trước tiên, nàng vẫn phải lọt được vào mắt xanh của hắn đã.
Tấm màn xe vẫn giữ nguyên như thế, thật lâu không hạ xuống.
Lòng Khương Oánh càng thêm thấp thỏm không yên. Sự việc xảy ra quá đột ngột, nàng không có thời gian để trù tính vẹn toàn, chỉ có thể liều lĩnh xông thẳng đến trước xe ngựa của hắn.
Vì thế, nhan sắc chính là chỗ dựa duy nhất của nàng lúc này.
Ngón tay Tiêu Dung vẫn giữ nguyên góc rèm, chậm chạp không buông.
Người xung quanh mỗi kẻ một tâm trạng: Lang Nhất thần sắc phức tạp, còn Lang Tam thì tràn đầy hứng thú.
Chẳng lẽ Quận vương thực sự đã động lòng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


