Kể từ khi Ngụy Trạch đón chủ tử vào sáng sớm, tin tức đã lan truyền nhanh chóng, gần như chấn động khắp thành Tô Châu. Ai nấy đều bàn tán xôn xao, không biết vị quý nhân nào của Thần Vương phủ đã giá lâm.
Tuy việc này chẳng liên quan trực tiếp đến dân thường, nhưng chuyện náo nhiệt của bậc hoàng thân quốc thích thì ai mà chẳng muốn xem qua một lần cho biết. Huống chi, đó lại là người của Thần Vương phủ.
Đương kim Thánh thượng tuy chưa lập Thái tử, nhưng Thần Vương vốn chiếm ưu thế nhờ danh phận đích trưởng tử, lại còn được ban chữ "Thần", chẳng phải là ứng cử viên hàng đầu cho ngôi vị Đông cung hay sao? Sau này tôn quý đến nhường nào, thật chẳng dám tưởng tượng!
Chính vì thế, khi cỗ xe ngựa vừa lăn bánh ra khỏi Ngụy Trạch, từ đầu đường đến cuối ngõ đã đứng chật kín người. Tất cả đều đổ xô đi xem náo nhiệt! Đặc biệt là khi có người nhận ra quy chế xe ngựa dành riêng cho bậc Quận vương, những tiếng trầm trồ kinh ngạc cứ thế vang lên không ngớt.
Dần dần, hai bên đường xuất hiện thêm rất nhiều thiếu nữ. Ai nấy đều biết Thần Vương phủ chỉ có duy nhất một vị Quận vương, cũng là vị Quận vương duy nhất của đương triều được ban phong hiệu. Nghe đồn vị Minh Quận vương này phong thái ngời ngời, tuấn lãng vô song, tính tình lại ôn hòa nhã nhặn, thử hỏi có cô nương nào lại không khao khát được chiêm ngưỡng dung nhan ấy một lần?
Tiêu Dung chìm vào một giấc mộng ngắn.
Hắn mơ thấy chuyện tám năm về trước. Khi ấy, vừa cầu được thuốc quý từ Hạc Sơn, hắn vội vã thúc ngựa hồi kinh. Giữa đường, bắt gặp một chiếc xe ngựa đi ngược chiều. Gió núi thổi mạnh, ngay khoảnh khắc hai bên lướt qua, tấm rèm xe bị hất tung, hắn vô tình thoáng thấy một gương mặt nhỏ nhắn, thuần khiết đến nao lòng.
Cái liếc mắt vội vã năm ấy, lại hóa thành ký ức khắc sâu, mãi chẳng thể phai mờ trong lòng hắn.
Có lẽ vì sắc mặt nàng khi ấy quá đỗi nhợt nhạt, dáng vẻ yếu ớt mong manh như nhành liễu trước gió, nhưng sâu trong đáy mắt lại chất chứa hận thù ngút trời. Một nỗi hận nồng đậm đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
Khi đó, hắn đã thầm nghĩ: nhìn nàng mới chừng bảy tám tuổi đầu, lẽ nào cũng đang phải mang trên mình huyết hải thâm thù đến thế sao?
Về sau, đôi khi tình cờ nhớ lại, hắn vẫn không khỏi bùi ngùi xót thương: một đứa trẻ còn quá nhỏ đã bị thù hận bủa vây, cả đời này hẳn sẽ khổ sở biết bao nhiêu.
“Hí!”
Tiếng người đánh xe quát dừng ngựa gấp gáp đã đánh bật Tiêu Dung ra khỏi giấc nồng. Hắn hé mở đôi mắt, trong con ngươi vẫn còn vương chút mông lung, mơ hồ khi vừa mới tỉnh.
Sao hắn lại mơ thấy chuyện ấy cơ chứ? Đó là tám năm trước, trên đường đi xin thuốc cho mẫu thân từ Hạc Sơn trở về, hắn tình cờ gặp một tiểu cô nương. Theo năm tháng đằng đẵng, dung nhan nàng vốn đã mờ phai trong trí nhớ. Hắn tưởng mình đã quên bẵng, vậy mà chẳng hiểu sao hôm nay lại đột nhiên hiện về trong mộng.
“Chủ tử, có một cô nương chặn xe ngựa của chúng ta!” Tiếng của Lang Nhất kéo tâm trí hắn trở lại thực tại.
Tiêu Dung nghe vậy liền day nhẹ giữa lông mày. Giấc mơ bị đứt quãng khiến lòng hắn dấy lên vài tia bực bội khó tả. Chút chuyện vặt vãnh này mà cũng phải để hắn nhúng tay vào sao?
Bình thường ở kinh thành, mỗi khi Minh Quận vương ra ngoài đều có tiểu thái giám và thị vệ thân cận tháp tùng. Đám thái giám vốn cực kỳ thạo việc xử lý những “đóa đào hoa” cứ thích lao vào xe ngựa của hắn, còn đám thị vệ thì thẳng tay xử trí, tuyệt chẳng hề lưu tình.
Thế nhưng lúc này, thị vệ thân tín đều đã được để lại trông coi phủ Thần Vương, tiểu thái giám thì đêm qua vì hóng gió lạnh ở đình các trên hồ mà ngã bệnh. Bên cạnh hắn giờ chỉ toàn là đám ám vệ quen sống trong bóng tối. Ám vệ giết người thì lão luyện, chứ bảo họ xử lý “đào hoa” lại hoàn toàn mù tịt.
Ngay khi phát hiện có người xông tới chặn đường, Lang Nhất đã xoay người xuống ngựa, tuốt đao chém thẳng tới!
Phận làm ám vệ, phản ứng đầu tiên của Lang Nhất là coi kẻ tự tiện xông tới như thích khách. Chỉ đến khi nhìn rõ đó là một vị cô nương yếu liễu đào tơ, hắn ta mới đột ngột thu tay, nghiêm mặt nhìn chằm chằm vào Khương Oánh.
Lúc đó, lưỡi đao của hắn ta chỉ cách cổ Khương Oánh đúng một nắm tay.
Khương Oánh ngước lên nhìn Lang Nhất, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi, dường như sợ đến mức nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã.
Thế nhưng trong lòng nàng lại đang thở phào vì cảm giác sống sót sau tai nạn. Suýt chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi là nàng đã không nhịn được mà nghiêng đầu né tránh. May thay hắn ta đã thu tay trước, nếu không hôm nay nàng chưa kịp cầu tình đã bị tóm gọn vì tội hành thích mất!
Lang Nhất: “...”
Lang Nhất vốn chỉ quen đâm chém, chưa từng thấy cảnh tượng thế này bao giờ. Chẳng biết phải xử trí ra sao, hắn đành quay đầu lại bẩm báo với Tiêu Dung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


