Nhìn vật nhớ người vốn đã đủ đau thấu tâm can, nay lại thấy gương mặt nàng giống mẫu thân như tạc, hỏi sao lòng chẳng như dao cắt.
Khương Oánh thu lại muôn vàn tâm tư, trịnh trọng thưa: “Tổ mẫu, con cần ra phủ gặp một người ngay lập tức. Lúc này, chỉ có người đó mới cứu nổi Khương gia ta.”
Mọi người trong sảnh đều kinh hãi. Khương Lạc Bạch nghi hoặc hỏi: “Là ai?”
Khương Oánh không đáp ngay mà xoay người nhìn về phía Lâm Tham quân, nàng nhún mình hành lễ rồi hỏi: “Xin hỏi Lâm bá phụ, Minh Quận vương lúc này có đang ở Từ phủ không ạ?”
Cả sảnh đường nghe xong đều chấn động. Minh Quận vương!
Đó chẳng phải là vị hoàng trưởng tôn của Thần Vương phủ, vị Quận vương duy nhất được ban phong hào hay sao? Nhưng tại sao ngài ấy lại ở Từ phủ?
Ngay cả lão phu nhân cũng sững sờ nhìn Khương Oánh, hồi lâu vẫn không sao hoàn hồn nổi. Khương Lạc Bạch thì nhíu chặt đôi mày, thần sắc phức tạp nhìn nữ nhi. Ông biết Minh Quận vương quả thực đã đến Tô Châu, nhưng theo ông biết, vị này vốn dĩ... luôn lưu luyến chốn lầu xanh, chưa từng đặt chân đến Từ phủ.
Lâm Tham quân kinh ngạc hỏi: “Lục nha đầu, sao con lại biết chuyện này?”
Đêm qua, Minh Quận vương quả thực đã nhận lời mời của Từ đại công tử mà ở lại Từ phủ.
Khương Oánh khẽ đáp: “Con chỉ tình cờ biết được thôi ạ.”
Lời này rõ ràng chẳng ai tin nổi. Minh Quận vương cải trang xuống Tô Châu nửa tháng trước, ngoại trừ một vài người ở phủ Tri phủ thì chẳng ai hay biết, ngay cả Khương Lạc Bạch cũng không nắm rõ tường tận. Vậy mà Khương Oánh – một thiếu nữ vốn chỉ quanh quẩn chốn khuê phòng, chưa từng bước chân ra khỏi phủ – làm sao có thể tình cờ biết được?
Khương Oánh biết rõ mọi người sẽ hoài nghi, nhưng nàng chẳng thể giải thích. Đêm qua, sau giờ Tý, nàng đã đến Phùng U Các ở Tô Châu và nghe được tin này từ chỗ Lệnh chủ Thuỷ Ngưng. Nhưng mối quan hệ giữa nàng và Phùng U Các là chuyện tuyệt đối không thể để lộ cho bất kỳ ai.
Nàng đành lờ đi những ánh mắt đầy vẻ ngờ vực của mọi người xung quanh, trấn định nhìn Khương Lạc Bạch: “Phụ thân, Minh Quận vương có thể cứu được Khương gia ta.”
Sắc mặt Khương Lạc Bạch thay đổi liên tục, sau cùng ông trầm giọng nói: “Khương gia ta và Minh Quận vương vốn chẳng hề có chút giao tình nào cả.”
Ý ông là, dẫu Minh Quận vương có đủ quyền năng để cứu, thì hắn cũng chẳng có lý do gì để nhúng tay vào vũng nước đục này.
Hoàng đế con cháu đông đúc, ngôi vị Thái tử lại vẫn đang để trống, các phe phái tranh đấu một mất một còn, liên lụy cực kỳ sâu rộng. Nay Khương gia bị khép vào tội thâm lạm công quỹ, chưa biết là do thế lực nào đứng sau nhào nặn, Minh Quận vương chẳng việc gì phải nhúng tay vào vũng nước đục này.
Huống chi, Khương phủ ở kinh thành và Thần Vương phủ vốn có tư thù!
Dẫu đã ra ngoài năm đời, nhưng chung quy vẫn mang họ Khương. Minh Quận vương không nhân cơ hội này mà dẫm thêm một chân cho bõ ghét đã là đại phúc rồi, nói gì đến chuyện ra tay cứu giúp.
“Phụ thân, con có cách. Chúng ta hãy thử xem sao.” Khương Oánh nhìn Khương Lạc Bạch, trịnh trọng nói: “Thời gian gấp rút, không cho phép nữ nhi giải thích tường tận. Nếu thành công, con sẽ thưa lại ngọn ngành với phụ thân sau.”
Nhưng đó chỉ là cái cớ của nàng, bởi phương kế này vốn dĩ chẳng thể nói rõ ra được.
...
Phía Bắc thành có một nơi tên gọi Ngụy Trạch.
Ngụy Trạch cũng giống như Phất Bạch Lâu, đều là sản nghiệp của mẫu tộc cố Nguyên Đức Hoàng hậu. Điểm khác biệt duy nhất là rất ít người biết Phất Bạch Lâu thuộc về nhà họ Ngụy, nhưng chủ nhân thực sự của Ngụy Trạch tại Tô Châu thì ai nấy đều tường tận.
Khi Tiêu Dung mới đến Tô Châu để mật tra, tự nhiên không thể ngụ tại Ngụy Trạch. Nếu không, e là chân trước vừa bước vào phủ, chân sau tin tức hắn tới Tô Châu đã lan truyền khắp nơi. Hiện giờ, những gì cần tra đều đã rõ ràng, chỉ còn chờ bắt quả tang Từ phủ là có thể kết án, vậy nên việc có phải che giấu hành tung lúc này hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Hôm nay đúng dịp Trung thu, Tiêu Dung không tiện ở lại Từ phủ nên từ sáng sớm đã dời gót về Ngụy Trạch. Quản gia nơi đây vốn đã nhận được tin Quận vương tới Tô Châu từ nửa tháng trước nên sớm đã sắp xếp chu tất. Dẫu Tiêu Dung về tới nơi khi trời đã hửng sáng, quản gia vẫn có thể thong dong chuẩn bị một bữa ngọ yến thịnh soạn hơn người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


