“Ta không đồng ý! Tuyệt đối không đồng ý!”
La di nương một tay lôi tuột Khương Mạn vào lòng, trừng mắt nhìn Khương Lạc Bạch đầy dữ dằn: “Nếu hôm nay lão gia nhất quyết muốn giữ Tam cô nương lại, ta thà cùng nó đâm đầu vào cột chết quách đi cho rảnh nợ!”
Khương Mạn nhìn dáng vẻ mất hết tự chủ của La di nương vì muốn bảo vệ mình, nước mắt nàng tuôn rơi lã chã: “Nương...”
Trước kia, nàng luôn nghĩ nương mong nàng gả cao chỉ để làm rạng rỡ gia môn. Giờ đây mới chợt thấu hiểu: đó chẳng qua cũng là ước mong cho nàng được sống tốt mà thôi.
Lão phu nhân vốn là người đã từng kinh qua sóng to gió lớn. Lúc mới nghe tin dữ, bà vì quá chấn động mà không trụ vững, nhưng khi đã hoàn hồn, bà hiểu rằng lúc này có đau lòng đến mấy cũng chẳng xoay chuyển được gì, bà tuyệt đối không được gục ngã!
Lão phu nhân thở dài một tiếng nặng nề, nhìn về phía Khương Lạc Bạch.
Nhi tử này của bà vốn là người trọng tình nhưng lòng dạ lại quá mềm yếu. Đều là nữ nhi mình rứt ruột đẻ ra, ông làm sao nỡ hy sinh đứa này để giữ lấy đứa kia. Ngay cả bà, dù có thương yêu Lục nha đầu đến mấy, cũng không thể nhẫn tâm làm ra loại chuyện hoán đổi trái ngang như thế.
Lão phu nhân liếc nhìn La di nương, thần sắc lạnh lạt: “Tam cô nương và Ngũ cô nương vốn đang bàn chuyện hôn sự, nhà họ Từ, họ Nhậm cũng đều đã chính thức xin cưới. Khương gia ta dù sao cũng cần thể diện, không thể làm ra chuyện hoang đường như thế!”
“Cứ đòi sống đòi chết thế kia thì còn ra thể thống gì nữa!”
La di nương bị lão phu nhân quở trách ngay trước mặt mọi người nhưng chẳng hề thấy nhục nhã, trái lại còn mừng rỡ khôn xiết mà ôm chặt lấy Khương Mạn. Chỉ cần giữ được mạng cho Tam cô nương, chuyện gì bà ta cũng dám làm!
Lão phu nhân răn đe La di nương xong liền đứng dậy, hướng về phía Lâm Tham quân hành một lễ thật lớn. Lâm Tham quân hoảng hốt né người sang một bên: “Lão phu nhân, không được đâu!”
Lão phu nhân đỏ hoe mắt, nắm chặt lấy tay ông, nức nở: “Ta biết ông đang gặp khó, nhưng ta thực sự xót xa cho Lục nha đầu. Hôm nay ta đành muối mặt cầu xin ông, liệu có thể đưa thêm một đứa cháu gái nữa của ta đi không?”
“Lão phu nhân!”
Lâm Tham quân làm sao chịu thấu cảnh tượng này, ông đưa mắt cầu cứu Khương Lạc Bạch, nào ngờ lại thấy đối phương vạt áo vừa tung lên cũng định quỳ sụp xuống. Lâm Tham quân cuống cuồng đến mức mồ hôi vã ra như tắm trên trán: “Triều Ẩn, ông làm cái gì vậy! Ta đồng ý, ta đồng ý là được chứ gì!”
Bên ngoài, Khương Oánh sớm đã lệ nhoà đôi mắt.
Đáng lẽ nàng phải lao vào ngay, ngăn cản cảnh tổ mẫu và phụ thân vì mình mà phải hèn mọn cầu lụy người ta. Thế nhưng cơn chấn động quá lớn khiến nàng không tài nào tự chủ được. Nàng sợ rằng nếu bước vào lúc này, đến một câu nói trọn vẹn cũng chẳng thốt nên lời.
Chỉ còn cách nhẫn nhục hết mức, nén chặt mọi sóng lòng đang cuộn trào, lau khô nước mắt, rồi gắng gượng lấy vẻ trấn định mà bước vào phòng.
“Con có cách cứu Khương gia.”
Mọi người trong sảnh nghe thấy tiếng nói đồng loạt ngoảnh lại nhìn.
Chỉ thấy Khương Oánh chậm rãi tiến tới, cung kính hành lễ với từng vị trưởng bối trong nhà.
“Đã là lúc nào rồi, mau bỏ mấy cái nghi lễ rườm rà này đi!”
Lão phu nhân nắm lấy tay nàng, giọng run rẩy: “Nghe lời tổ mẫu, mau theo Lâm bá phụ của con ra khỏi phủ đi.”
“Tổ mẫu, con có cách cứu Khương gia.”
Khương Oánh nắm ngược lấy tay lão phu nhân, cố nén tiếng nghẹn ngào, dịu dàng nói lại một lần nữa.
Nghe lời nàng nói, không chỉ Lão phu nhân mà tất thảy mọi người đều sững sờ. Tai họa lần này đến ngay cả Lâm Tham quân cũng bó tay chịu trói, một tiểu thư khuê các như nàng thì có thể làm được gì cơ chứ?
Lời quở trách của lão phu nhân đã chực chờ nơi đầu môi, nhưng lại khựng lại khi chạm phải ánh mắt của Khương Oánh.
Trong khoảnh khắc ấy, bà dường như nhìn thấy trên người Lục nha đầu một khí thế quen thuộc đã xa cách từ lâu. Đó là bản lĩnh trời sập xuống cũng chẳng hề biến sắc, khiến người ta cảm thấy an tâm lạ thường. Dường như đứng trước mặt bà lúc này chính là vị cô nương nhà họ Tề năm xưa – tự tin mười phần, rực rỡ không gì sánh nổi.
Như bị ma xui quỷ khiến, lão phu nhân hỏi: “Oánh nha đầu có cách gì sao?”
Lời vừa ra khỏi miệng, bà đã thầm thở dài. Chắc hẳn là do bà nhất thời lú lẫn, tình cảnh này thì một đứa trẻ như nàng làm sao có cách nào xoay chuyển cho được.
Khương Oánh thu trọn sự thất thần trong thoáng chốc của lão phu nhân vào đáy mắt. Nàng biết, giây phút ấy tổ mẫu đã nghĩ đến mẫu thân mình.
Gương mặt nàng giống mẫu thân như tạc.
Đây cũng chính là lý do vì sao phụ thân rất ít khi nhìn thẳng vào nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)