Từ Ly Lăng dùng ngón tay mân mê dải phát đới.
Món phát đới vốn đã rất tinh xảo, nhưng trong tay hắn – đôi tay dài thon trắng như ngọc tuyết – bỗng trở nên thô ráp, chẳng xứng với hắn chút nào.
Oanh Nhiên thầm nghĩ: “Thật là đẹp quá.” Rồi đưa tay chạm vào tay hắn, ngẩng đầu nhìn hắn cười.
Từ Ly Lăng cúi đầu hôn lên má nàng, rồi đứng dậy mang phát đới vào phòng, sau đó quay lại dọn dẹp chén bát, nói với nàng: “Nước đã nấu xong, trong bếp đấy. Nàng đi tắm trước đi.”
Hắn muốn rửa chén, chờ nàng tắm xong còn phải giặt đồ cho nàng nữa.
Oanh Nhiên cọ cọ vào người hắn nũng nịu: “Vất vả cho chàng rồi, Hoài Chân.”
Rồi nàng vào phòng tắm bên hông để tắm gội.
Tắm xong, nàng thay bộ đồ ngủ ngắn tay ngắn quần do chính mình tự may, rồi trở về phòng nghỉ.
Đợi đến khi Từ Ly Lăng xong việc trở về, thì thấy nàng đang nằm trên giường, hai chân trắng nõn mảnh mai đặt lên tường, tay cầm thoại bản đọc truyện.
Hắn biết chút y lý, biết xoa chỗ nào để làm dịu cơn mỏi. Mỗi khi Oanh Nhiên thấy khó chịu, đều nhờ hắn xoa bóp cho.
Bóp một lúc, nàng thấy dễ chịu hơn.
Nhưng Từ Ly Lăng vẫn tiếp tục xoa: “Đến giờ ngủ rồi.”
Nàng hờ hững đáp: “Ừ.” Rồi định rút chân lại.
Từ Ly Lăng lại giữ chặt chân nàng, không cho rút lại:
“Đến giờ ngủ rồi.”
Oanh Nhiên đáp:
“Ừm.”
Nàng đưa thoại bản cho Từ Ly Lăng, định nằm ngay ngắn để đi ngủ. Nhưng Từ Ly Lăng lại tiện tay đặt sách lên tủ đầu giường, rồi quay lại tiếp tục xoa chân cho nàng, bàn tay xương khớp rõ ràng ấn vào làn da mềm mại nơi đùi nàng.
Dưới ánh nến, gương mặt Oanh Nhiên thoáng ánh hồng, nàng nhẹ đá hắn một cái, khẽ nói:
“Muội muốn ngủ rồi.”
“Ừm.”
Từ Ly Lăng cúi xuống, nhưng tay đặt trên người nàng vẫn chưa rút về.
Trong phòng vang lên tiếng kêu khẽ của Oanh Nhiên, vừa như oán trách, vừa như làm nũng: “Không phải nói đi ngủ sao…”
Từ Ly Lăng nói: “Là nàng sờ tay ta.”
“Lúc nào muội có…”
Oanh Nhiên chợt nhớ ra, sau khi tặng dải phát đới cho hắn, nàng quả thật có nắm tay hắn. Khuôn mặt thoắt đỏ bừng, giận dỗi nói: “Muội không có ý đó! Lúc ấy chỉ là thấy tay chàng đẹp quá, ngón tay lại dài…”
“Á!” Nàng bật ra một tiếng rên khẽ, run giọng.
Hắn hỏi: “Dài không?”
“Từ Ly Lăng!”
Oanh Nhiên tức tối gọi tên hắn, đưa tay đẩy hắn: “Không được, mai muội còn phải vào huyện.”
Trong màn giường, ánh mắt trầm lặng của Từ Ly Lăng ẩn trong bóng tối: “Đi tìm Quan Dập?”
“Đi ăn bánh bao… vỏ giòn… Hôm nay đến trễ, không còn nữa…”
“Không cần đi. Mai ta mang về cho nàng.”
“Không… Muội vẫn muốn tự đi…”
Thật ra, chủ yếu là Quan Dập nói có một công việc nàng có thể làm, là giúp Ty Huyền sao chép lại một số hồ sơ cũ. Nàng muốn đến thử xem sao.
Ban ngày nàng đã hẹn với Quan Dập rồi.
Nàng cũng không định làm lâu, chỉ là muốn cùng Từ Ly Lăng tích cóp thêm một ít, để sớm mua được xe ngựa.
Nàng không định nói cho hắn biết.
Nếu hắn biết, chắc chắn sẽ không vui vì nàng vất vả.
“Đừng đi, được không?”
Từ Ly Lăng vùi đầu vào hõm cổ nàng, giọng nói khàn khàn trầm thấp như tiếng lông vũ nhẹ gãi bên tai, khiến đầu nàng cũng tê dại theo.
Oanh Nhiên cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Mỗi lần như vậy, nàng lại có cảm giác, hắn nhất định là một yêu tinh. Mỗi chữ mỗi câu thốt ra đều mang theo mị hoặc, như muốn kéo người vào vực sâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)