Giờ cũng vậy, đến tiền xe ngựa còn đang góp từng chút, đã nói muốn mua phi câu.
Oanh Nhiên càng nghĩ càng thấy vô ngữ.
Nhưng bao đời luân hồi đã dạy nàng rằng, nam nhân đều như thế cả.
Từ Ly Lăng đối với nàng một lòng một dạ, chăm sóc mọi việc, tan làm là về nhà, nàng chỉ cần tiện miệng nhắc đến món gì là hắn đều nhớ mua cho nàng...
“Hoài Chân, chúng ta mua được xe ngựa trước đã, rồi hẵng tính chuyện khác, được không?”
Từ Ly Lăng cúi đầu, như đang suy nghĩ điều gì đó: “Trong nhà còn vài món đồ tổ tiên để lại, bán đi cũng đủ mua phi câu.”
Hắn nói là bên nhà tổ.
Oanh Nhiên nói: “Đó là đồ gia truyền, sao có thể bán? Thôi bỏ đi.”
Nàng biết Từ Ly Lăng không phải người bản xứ, hình như là từ nơi khác trôi dạt tới đây.
Trước khi thành thân, phụ thân nàng đã từng hỏi kỹ về lai lịch của hắn…
Phụ thân nàng sau khi tra hỏi xong, nói rằng tổ tiên nhà Từ Ly Lăng từng là đại hộ giàu có, để lại một vùng đất rộng lớn cùng ngôi tổ trạch, nhưng nay đã không còn ai sống, tất cả đều bỏ hoang.
Hơn nữa, nơi đó để lại quá nhiều đồ vật, toàn bộ tài sản cùng linh thạch đều đã bị ma khí xâm nhiễm, không thể mang ra ngoài.
Có lẽ đó là một thế gia bị ma tộc tập kích, chỉ còn mình hắn chạy thoát.
Tổ trạch đã nhiễm ma khí, lại ở nơi xa xôi cách trở.
Vì vậy, sau khi Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng thành thân, hai người chọn xây một căn nhà tranh ở nơi này, không quay về quê nhà của hắn.
Vì sao lại là nơi này?
Bởi vì đất ở đây rẻ, lại gần nhà mẹ đẻ nàng và chỗ làm của hắn, cũng tiện cho nàng nuôi chó.
Từ Ly Lăng không nói gì.
Oanh Nhiên thầm nghĩ: “Đàn ông đọc sách mà, lòng tự tôn lúc nào cũng cao hơn người, lại không thích người khác nhắc đến tiền bạc.”
Phụ thân nàng cũng thế, hễ nhắc đến tiền là chê “tanh mùi tục khí”, quay đầu giận dỗi.
Từ Ly Lăng thì không bao giờ nổi giận ra mặt, nhưng nàng cũng không biết trong lòng hắn có buồn không.
Nàng không muốn hắn không vui.
Nàng đặt đũa xuống, ra ngoài súc miệng rửa tay lau mặt.
Trở lại, nàng tươi cười ngồi xuống bên cạnh Từ Ly Lăng, chen vào ngồi chung một chiếc ghế, nói:
“Nhắm mắt lại.”
Từ Ly Lăng liếc nhìn nàng một cái, rồi nhắm mắt.
Oanh Nhiên lấy ra phát đới, nhẹ nhàng che lên mắt hắn, hai đầu vắt qua tai hắn.
Sống mũi hắn cao thẳng, che như vậy mà dải phát đới cũng không rơi.
Oanh Nhiên chống tay lên đùi hắn, nghiêng người đặt lên môi hắn một nụ hôn nhẹ.
Mềm mại như chuồn chuồn điểm nước.
Trong nhà, ánh nến ấm áp dịu dàng.
Không biết có phải ảo giác của riêng nàng hay không, nhưng nàng cảm thấy sau khi hôn một cái, bầu không khí trước đó u ám dường như cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Mặt Oanh Nhiên hơi ửng đỏ, chờ phản ứng của hắn.
Hắn không nhúc nhích.
Nàng lại chờ thêm một lúc.
Vẫn không nhúc nhích.
Oanh Nhiên đưa tay chọc vào mặt hắn: “Được rồi, mở mắt ra đi.”
Từ Ly Lăng gỡ phát đới xuống, lơ đãng nói: “Làm lớn chuyện như vậy, quà chỉ là một cái hôn?”
Oanh Nhiên đỏ mặt: “Cái đó không phải quà, cái này mới là.”
Nàng chỉ vào dải phát đới trong tay hắn.
Dải lụa trắng như ngọc, thêu hoa văn trúc bạc. Quân tử như trúc, thật tinh tế, vừa nhìn đã biết không rẻ.
Linh thạch của phàm nhân thường được chẻ ra làm nhiều phần để dùng. Dải phát đới này ít nhất cũng tốn một phần năm linh thạch, đủ cho nhà bình dân ăn trong bảy ngày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
