Quả nhiên…
Lão giả âm thầm nhủ thầm trong lòng.
Vừa định mở miệng, Oanh Nhiên đã gọi ông ta dừng lại, quay sang nói nhỏ với Từ Ly Lăng:
“Quan Dập nói với ta rồi, chuyện đó không thể nghe. Tín đồ của hắn điên cuồng, đều là ma chúng. Ai nhắc đến hắn vài câu thôi cũng bị giết.”
Từ Ly Lăng “ồ” một tiếng, giọng điệu dửng dưng: “Đáng sợ vậy à, vậy thôi khỏi nghe.”
Oanh Nhiên vỗ nhẹ tay hắn trấn an, rồi nói với lão giả: “Lão trượng, ngài đi đi, bọn ta không nghe đâu.”
Ánh mắt lão giả loé lên một tia u ám, than nhẹ một tiếng, từ trong lòng lấy ra hai viên đá nhỏ bằng móng tay, trông như tinh thạch tím: “Không nghe thì thôi. Cô nương là người tốt, hai viên đá này ta nhặt được ở bờ sông trước cửa nhà, tuy không đáng giá nhưng cũng đẹp. Tặng cho cô nương và lang quân, dùng làm trang sức hay vật trưng bày đều được.”
Oanh Nhiên nghĩ lão giả hẳn cũng là người từng đọc sách, mang lòng tự trọng không muốn nhận của không. Vì thế nàng nhận lấy, khẽ cảm ơn.
Lão giả cất linh thạch, rời đi đến bàn khác.
Oanh Nhiên cầm viên tinh thạch tím lên xem, nói với Từ Ly Lăng: “Thật sự rất đẹp, sau này có thể làm thành một đôi trâm cài, ta và chàng mỗi người một cái.”
Từ Ly Lăng cầm lấy viên đá từ tay nàng, cất đi: “Để ta giữ.”
“Được.”
Oanh Nhiên không để ý, tiếp tục khoác tay hắn lắng nghe kể chuyện.
Sau khi tiểu nhị mang thức ăn lên, hai người dùng bữa, rồi cùng nhau dạo quanh thành một vòng, mua ít gạo, bột, dầu và những vật dụng thường ngày. Sau đó trở về cửa sau của Xuân Thiềm Thư Viện, dắt Phi Câu về nhà.
Vẫn là một ngày yên bình, bình dị.
Trước khi ngủ, Oanh Nhiên ôm lấy Từ Ly Lăng, cọ cọ vào người hắn.
Từ Ly Lăng nhẹ nhàng vuốt lưng nàng, cùng nàng yên giấc.
Chạng vạng.
Oanh Nhiên đang nằm ngủ trên chiếc ghế dựa trong sân, đợi Từ Ly Lăng về nhà, chợt nghe có tiếng gọi nàng.
“Ký chủ.”
Nàng giật mình bật dậy, đưa mắt nhìn quanh.
“Ký chủ.”
Oanh Nhiên nghe thấy âm thanh kia ngày càng đến gần, lại đảo mắt một vòng, liền trông thấy một con mèo nhỏ lông vằn từ trên nóc nhà tranh nhảy xuống, thong thả bước về phía nàng.
Miệng con mèo nhỏ há ra khép lại, gọi nàng: “Ký chủ.”
Là hệ thống.
Nàng phải nhanh chóng đuổi con mèo này đi, bằng không đợi Hoài Chân về tới, nàng cũng không biết giải thích ra sao.
Hệ thống bất mãn: “Tạm thời ta chưa nghĩ ra cách nào để thuyết phục ngươi, nhưng ta đã quyết định.”
Nó còn chưa nói hết câu, đã bất chợt lao về phía cổng sân.
Oanh Nhiên nhìn theo tiếng động, chỉ thấy Tiểu Hoàng đang rụt rè nấp sau cánh cửa gỗ.
Hệ thống nhảy lên, một vuốt đánh về phía đầu Tiểu Hoàng.
Tiểu Hoàng gầm lên né tránh.
Từ móng vuốt mèo phát ra một luồng điện, khiến Tiểu Hoàng bị giật đến toàn thân cứng đờ, ngã lăn ra đất.
Oanh Nhiên biết rõ Tiểu Hoàng sẽ không sao, nhưng cứ bị điện hoài thế này cũng không chịu nổi: “Ngươi đừng đánh Tiểu Hoàng nhà ta nữa.”
“Ta ghét chó, huống chi con ngốc này còn dám nghe lén.”
Hệ thống đứng trên đầu Tiểu Hoàng, tiếp tục chủ đề vừa rồi: “Ta đã nghĩ kỹ rồi, ngươi là ký chủ của ta, dù hiện giờ chưa chính thức liên kết, ta cũng phải bảo vệ sự an toàn cho ngươi. Vì vậy, ta muốn ở lại đây.”
Oanh Nhiên nhíu mày: “Cái gì cơ?”
Hệ thống dùng móng vuốt mèo giẫm giẫm lên mặt Tiểu Hoàng đang ngất xỉu, khiến nó méo miệng trợn mắt, vẻ mặt đầy tự tin.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

