Dù sao đó cũng là nhạc phụ, không thể một cước đá chết được.
Oanh Nhiên nhìn hắn một lúc, hiểu ý hắn, thầm cười: Thì ra là vậy, là nàng suy nghĩ nhiều rồi.
Nàng khoác tay Từ Ly Lăng bước ra khỏi Xuân Thiềm Thư Viện, ra tới phố lớn, thì giữ khoảng cách lễ độ đi song song cùng hắn.
Từ Ly Lăng không hỏi nàng định đi đâu.
Dù nàng có đi đâu, hắn cũng sẽ theo đó mà đi theo.
Hiếm khi cùng hắn vào thành Vân Thủy, Oanh Nhiên quyết định "xa xỉ" một chút, đưa hắn vào Tửu lâu Duyệt Hồng.
Họ chẳng đủ tiền để lên tầng hai, liền tìm một chỗ yên tĩnh trong góc, gọi tiểu nhị tới gọi hai món đơn giản: một đĩa gà kho thương hiệu Duyệt Hồng, một đĩa rau xào theo mùa.
Với phàm nhân như họ, có người vào tửu lâu chỉ gọi một đĩa dưa muối ăn với cơm trắng, tiểu nhị vẫn niềm nở: "Được ạ, hai vị đợi một lát, bên kia có người kể chuyện, cứ tùy ý nghe cho qua thời gian."
Oanh Nhiên gật đầu, nói với Từ Ly Lăng: "Lần trước ta và Quan Dập cũng tới đây ăn, đồ ăn ở đây rất ngon."
Từ Ly Lăng lại chỉ "Ừ" một tiếng.
Nàng chỉ cần nhắc tới Quan Dập, hắn liền như vậy.
Nếu là vì Quan Dập nói gì khiến nàng không vui, nàng nhất định sẽ giống lần trước cãi nhau với hắn một trận. Hắn thì lười cãi lại, cứ để lời vào tai này ra tai kia, ứng phó cho xong.
Nhưng Oanh Nhiên không phát hiện điều đó, chỉ nghĩ hắn mệt, khoác tay hắn kéo hắn tới nghe kể chuyện.
Hôm nay người kể chuyện đã đổi người, đang kể một chuyện trinh thám của Huyền Sai điều tra vụ án.
Nhưng Oanh Nhiên để ý thấy, có một ông lão mặc áo nho xám tro, cứ đi qua đi lại giữa các bàn, hỏi han khách nhân điều gì đó.
Chính là ông lão mà nàng và Quan Dập từng trông thấy lần trước.
Lão giả bước đến bàn bên cạnh Oanh Nhiên, khoảng cách gần hơn, nàng nghe rõ ông ta nói chuyện.
“Lão có một câu chuyện, ngươi có dám nghe không?”
Người khách kia sắc mặt đại biến:
“Biến đi, lão già nhà ngươi sống chán rồi hay sao mà chuyện gì cũng dám kể.”
Lão giả khổ sở cười:
“Ta thấy người mà ông gặp chẳng phải huyền tu gì, chắc là ma. Ngoài ma ra thì còn ai lại cố tình đi tìm hiểu về hắn? Ta khuyên ông đấy, có đi ăn xin thì cũng hơn là mở miệng kể mấy chuyện này. Còn hơn là chết uổng.”
Lão giả nhận lấy linh thạch, cảm ơn, rồi đưa lại cho người khách một vật gì đó. Quay đầu, ánh mắt ông ta bắt gặp ánh mắt của Oanh Nhiên, rồi bước tới chỗ nàng.
Oanh Nhiên tuy không giàu, nhưng cũng chẳng đến mức nghèo khổ.
Lão giả vừa tới gần, chưa kịp mở lời, nàng đã rút hai mảnh linh thạch nhỏ đưa cho ông ta:
“Lão trượng, chuyện kia xin đừng kể nữa, nhận chút này coi như thay lời cảm tạ.”
Lão giả cảm ơn, ánh mắt lướt qua giữa nàng và Từ Ly Lăng, cuối cùng dừng lại nơi Từ Ly Lăng, thử dò xét: “Thật sự không muốn nghe sao?”
Từ ánh mắt Từ Ly Lăng, lão trông ra một loại cảm xúc kỳ dị: thản nhiên xen lẫn hứng thú.
Ai nấy đều không dám nhắc đến vị kia, càng không dám sinh lòng hiếu kỳ. Ấy vậy mà vị lang quân này lại có thái độ phản nghịch như vậy.
Loại người như thế… trời sinh đã mang theo ma tính.
Từ Ly Lăng: “Ta thì cũng muốn nghe thử xem.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)