Oanh Nhiên chu môi: “Nhưng nhà là của hai chúng ta, sao có thể để một mình chàng vất vả chứ.”
Nhà.
Từ Ly Lăng khẽ lặp lại chữ đó trong lòng, không nói thêm lời nào.
Hôm nay Oanh Nhiên ăn rất nhanh, vừa xong lại chen vào ngồi chung ghế với Từ Ly Lăng, một tay vòng qua thắt lưng hắn, ngoan ngoãn dựa vào bầu bạn cùng hắn.
Đợi hắn ăn xong, hắn không như mọi ngày bảo nàng đi tắm trước, mà chỉ dặn: “Đợi một lát.”
Oanh Nhiên không hiểu gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn chờ hắn thu dọn bát đũa, rửa sạch xong mới quay lại.
Hắn nắm tay nàng, dẫn nàng bước ra ngoài.
Trời đã vào hạ, đêm có sao sáng trăng trong, gió nhẹ thổi mát rượi.
Oanh Nhiên hỏi: “Ra ngoài dạo à?”
Từ Ly Lăng hỏi lại: “Nàng muốn đi dạo sao?”
Oanh Nhiên đáp: “Thiếp tưởng chàng dẫn thiếp đi dạo.”
Từ Ly Lăng: “Không phải.”
Vừa nói, hắn vừa dẫn nàng rẽ qua bên hông nhà, qua một khúc quanh ra phía sau.
Oanh Nhiên nhìn thấy sinh vật trước mắt mọc ra đôi cánh sau lưng, bất giác hít vào một hơi...
“Phi câu... đây là ngựa nhà chúng ta sao?!”
Trên mặt Oanh Nhiên là vẻ kinh ngạc không sao kiềm chế được, nàng bước nhanh đến gần phi câu, vòng quanh ngựa một vòng, hỏi: “Chàng lấy đâu ra tiền để mua nó vậy?”
Dù là phi câu hạng thấp nhất, cũng phải ít nhất ngàn linh thạch.
Mà con phi câu trước mặt này, hình thể khí thế, nàng chưa từng thấy qua, chắc chắn không rẻ.
Từ Ly Lăng nhàn nhạt đáp: “Bán một món đồ. Ta đã nói với nàng từ đêm qua rồi, hôm nay bảo nàng ở nhà, ta sẽ mang phi câu về cho nàng.”
Hắn bước đến phía sau Oanh Nhiên.
Oanh Nhiên quay đầu nhìn hắn, giọng có chút uất ức nhưng rõ ràng là làm nũng: “Nhưng lúc đó thiếp ngủ rồi, nghe không rõ. Với lại, đêm qua thiếp đã nói là muốn ra ngoài, vậy mà chàng còn trêu chọc thiếp.”
“Đêm nay sẽ không trêu nàng nữa.”
Từ Ly Lăng thản nhiên nói một câu, khiến mặt Oanh Nhiên khẽ ửng đỏ, nàng đẩy hắn một cái.
Vừa đẩy vừa bật cười, ánh mắt lại dõi nhìn phi câu đầy tâm trạng: “Chàng bán cái gì mà được nhiều linh thạch thế? Không phải là bán báu vật gia truyền đấy chứ?”
“Ta đâu có báu vật gia truyền.”
Trong mắt hắn, mấy thứ đó toàn là đồ bỏ đi. Từ Ly Lăng vòng tay qua eo nàng, cúi đầu hỏi:
“Muốn lên thử một vòng không? Nàng chẳng từng nói, phong cảnh khi bay trên cao rất đẹp sao?”
Đôi mắt Oanh Nhiên sáng rực, liên tục gật đầu.
Từ Ly Lăng trước tiên cưỡi lên phi câu, sau đó cúi xuống, chỉ dùng một tay đã nhấc bổng Oanh Nhiên đặt ngồi nghiêng trước người mình, tay hắn ôm trọn nàng trong lòng, bảo vệ hai bên.
Oanh Nhiên kêu khẽ một tiếng, trêu chọc: “Hoài Chân, chàng thật lợi hại.”
Thoạt nhìn thì như văn nhân yếu ớt, những lúc cùng nàng về nhà mẹ đẻ, họ hàng cố tình sai hắn làm việc, hắn còn giả vờ nói “không nhấc nổi”.
Nhưng với nàng thì sức lực lúc nào cũng rất lớn.
Từ Ly Lăng cúi mắt nhìn nàng một cái, vung roi quất nhẹ lên thân phi câu. Phi câu lập tức giương cánh bay vút lên không.
Oanh Nhiên rúc trong lòng Từ Ly Lăng, gió đêm khiến tóc dài của hai người cuốn lấy nhau, quấn quýt không rời.
Từ Ly Lăng hỏi nàng: “So với cưỡi phi kiếm, cảm giác thế nào?”
Đêm khuya, lại không phải thành thị hiện đại, núi rừng hoang vu, ánh sáng rất ít, nơi nơi đều phủ một tầng u tối.
Từ Ly Lăng khẽ cong môi cười, Oanh Nhiên cũng bật cười theo.
Nàng muốn ôm hắn, nhưng không dám động đậy trên phi câu, đành tựa hẳn vào người hắn, ngẩng mặt nhìn lên: “Thật sự rất đẹp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)