Tiểu Hoàng lập tức cảnh giác, ngoạm miếng thịt và khúc xương rồi bỏ chạy.
Từ Ly Lăng đáp: “Có lẽ nó tha từ núi về.”
Oanh Nhiên ngẩng đầu từ trong lòng hắn: “Hôm nay chàng không đến thư các sao?”
Bình thường, thịt mà Tiểu Hoàng ăn đều do hắn mang từ trấn Kim Thủy về mà...
Từ Ly Lăng nói: “Nếu ta ra ngoài, sao có thể về sớm như thế?”
Chẳng lẽ hắn định tính toán với nàng chuyện hắn sớm trở về chờ, còn nàng lại chạy ra ngoài?
Oanh Nhiên lại rúc vào lòng hắn, khẽ nói: “Thiếp sợ quá.”
Quan Dập trầm ngâm một lát.
Ở vùng núi non hẻo lánh này, có tu sĩ đại tu của Vân Châu bị trọng thương, qua đời tại đây, sau đó bị chó tha xác đi cũng không phải không thể.
Chỉ là... chó ăn thịt người thì không ổn cho lắm.
Quan Dập nói: “Sau này đừng để chó nhà các ngươi tha bậy mấy thứ về nữa. Ta đi trước đây.”
Nói rồi hắn vỗ vai Từ Ly Lăng, phi kiếm rời đi.
Từ Ly Lăng ôm Oanh Nhiên quay vào trong nhà, cùng nàng ngồi xuống, rót cho nàng chén nước, dịu giọng hỏi: “Con cương thi đó trông thế nào?”
Oanh Nhiên đáp: “Mặt xanh trắng... những chỗ khác thì thiếp không nhớ rõ, thiếp sợ quá.”
Từ Ly Lăng lại ôm nàng vào lòng, nhẹ vỗ lưng an ủi: “Dạo này đừng ra ngoài nhiều thì hơn.”
Oanh Nhiên nhẹ đẩy hắn ra: “Không được đâu. Ngày mai thiếp còn phải đến Huyền Nha.”
Từ Ly Lăng cúi mắt nhìn nàng, không nói gì thêm.
Oanh Nhiên mím môi, thầm nghĩ: Thôi thì vẫn nên nói rõ ý định của mình, tránh để hắn suy nghĩ lung tung, khiến cả hai đều không vui.
Nàng vừa định mở lời giải thích.
Từ Ly Lăng đáp: “Mua ba chỉ rồi, trong nhà còn cải dầu.”
Mùa này chính là lúc rau cải ngon nhất.
Rau là mua từ trong thôn, vừa rẻ lại tươi, nên hắn mua nhiều một thể.
Oanh Nhiên nghĩ một lát: “Thiếp muốn ăn thịt chiên, thêm canh cải dầu nữa.”
Từ Ly Lăng bảo nàng nghỉ ngơi, còn hắn thì vào bếp nấu cơm.
Thực ra Oanh Nhiên không còn sợ nữa. Ở trong nhà cũng rảnh rỗi, nàng về phòng lấy túi hương đang thêu dở cho Từ Ly Lăng, tiếp tục thêu tiếp hoa văn trúc.
Trên người Từ Ly Lăng vốn mang hương thanh mát như tuyết tùng, vốn chẳng cần đến túi hương.
Nhưng hè sắp đến. Mấy hôm trước, trời nóng, lúc Oanh Nhiên ngồi xe trâu đến huyện Vân Thủy, ngửi thấy mùi không dễ chịu từ người đi cùng.
Nàng liền nghĩ, Từ Ly Lăng phải ngồi xe trâu đến trấn Kim Thủy, khó tránh khỏi phải tiếp xúc với người khác. Nếu chuẩn bị cho hắn túi hương thanh nhã, ngồi xe sẽ dễ chịu hơn nhiều.
Đang thêu dở, nàng nghe thấy sau nhà có chút động tĩnh lạ.
Nhưng sống giữa núi rừng thế này, có âm thanh kỳ quái là chuyện thường. Nàng cũng đã quen, không dám nghĩ nhiều.
Thứ gì đã suy nghĩ kỹ, đều sẽ trở nên đáng sợ.
Khi bận rộn, thời gian luôn trôi rất nhanh.
Từ Ly Lăng nấu cơm xong bước vào, trông thấy nàng cầm kim chỉ, bèn bảo: “Thêu nhiều hại mắt, đừng thêu nữa.”
Oanh Nhiên cười: “Thiếp cũng ít khi thêu mà, chỉ là đang rảnh thôi.”
Nàng vui vẻ cùng hắn vào bếp, hai người cùng nhau bưng cơm canh lên bàn, nàng ngồi xuống bên cạnh hắn.
Thời gian dùng bữa luôn là khoảng khắc yên bình nhất.
Oanh Nhiên vừa ăn vừa ríu rít kể chuyện ban ngày cho hắn nghe, đồng thời giải thích lý do vì sao nhất định phải đến Huyền Nha: “Thiếp cũng chỉ muốn mau chóng mua được một chiếc xe ngựa, như vậy chàng đi Kim Thủy trấn cũng tiện, thiếp muốn đến huyện Vân Thủy chơi cũng dễ.”
Từ Ly Lăng thoáng dừng đũa, rồi vẫn tiếp tục ăn: “Ta đã nói rồi, nàng không cần phải làm gì cả.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)