Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kiều Hân bất giác siết chặt tay Hà Ngọc Quyên, ánh mắt chớp chớp nhìn về hướng Kiều Niệm vừa rời đi, thấp giọng lẩm bẩm:
“Nội, bà có nghe người đàn ông kia nói gì không? Hình như anh ta bảo ông ngoại ruột của chị ấy đang ở trong căn phòng kia...”
Nhưng mà… chẳng phải gia đình ruột của Kiều Niệm chỉ là nông dân trong thung lũng sao? Sao có thể đặt phòng bao riêng ở Thuỷ Tạ Hiên?
Người nhà họ Kiều ai cũng nghĩ đến chuyện này, sắc mặt đều khó coi. Trước mặt còn có khách ngoài, nên có những lời không tiện bàn ngay. Cuối cùng, họ chỉ có thể nuốt hết nghi ngờ vào bụng, lẳng lặng theo nhân viên phục vụ đến chỗ đã đặt trước.
Trong phòng bao.
Diệp Vọng Xuyên đẩy cửa bước vào, phía trong đã có mấy người ngồi đợi.
Kiều Niệm theo sau anh.
Người đàn ông tóc muối tiêu ngồi trên xe lăn lập tức đỏ hoe mắt, vội bảo người đẩy lại gần. Ông run run nắm lấy tay cô, chưa kịp mở miệng thì mắt đã nhòe lệ:
“Con chính là Niệm Niệm? Cháu ngoan của ông… bao nhiêu năm nay, ông cuối cùng cũng tìm được con rồi! Ông sợ mình chờ không nổi… nếu không gặp được con, ông còn mặt mũi nào xuống dưới gặp mẹ con nữa…”
Kiều Niệm nhìn mái tóc đã bạc, khuôn mặt hằn dấu năm tháng cùng ánh mắt đỏ ầng ậc, cảm nhận rõ rệt sự xúc động chân thành. Đôi bàn tay đang nắm chặt tay cô cũng run lên từng hồi.
Diệp Vọng Xuyên khoanh tay, dựa hờ vào tường, lặng lẽ quan sát, khóe môi khẽ nhếch. – Giáo sư Thanh Đại, ông lão lại chỉ nhẹ nhàng đơn giản giới thiệu là đang làm thầy giáo.
Kiều Niệm ngẩng đầu, bắt gặp người đàn ông trung niên mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn. Mắt ông đã hoe đỏ, hai tay siết chặt thành nắm, rõ ràng đang cố kìm nén cảm xúc.
Từ trước đến nay, khái niệm ba trong lòng cô rất mơ hồ. Nhưng ông lão dường như đang chờ cô gọi một tiếng. Cô mím môi, giọng trong trẻo vang lên:
“Ba.”
“Ba đây!” – Giang Tông Cẩm lập tức đỏ mắt, vội quay đi, sợ người khác thấy được mình xúc động đến mức nào.
Giang lão gia thở phào nhẹ nhõm, rồi tiếp tục giới thiệu những người còn lại:
“Đây là chú thím hai và em họ của con. Chú hai làm kinh doanh bên ngoài. Con bé này tuổi cũng xấp xỉ con. Anh trai nó thì con gặp rồi – chính là Giang Ly.”
Kiều Niệm nhìn qua, thấy một đôi vợ chồng cùng cô gái trẻ đứng gần đó. Cô gái trông lạnh nhạt, thái độ giống hệt mẹ mình – chỉ khẽ gật đầu chào, miễn cưỡng gọi một tiếng. Người đàn ông thì cởi mở hơn, chủ động chào hỏi cô.
“Chú hai thím hai.” – Kiều Niệm khẽ lên tiếng.
Trên mặt Giang lão gia tràn đầy niềm vui. Ông không mong cháu gái lập tức hoà nhập, chỉ cần cô không kháng cự đã là quá đủ. Ông xúc động nắm tay cô, giọng đầy yêu thương:
“Con có đói không? Chắc chưa kịp ăn trưa đúng không? Nào, ăn cơm trước đã. Tông Cẩm, gọi nhân viên mang thức ăn lên.”
“Vâng.”
Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm áp. Giang lão gia liên tục gắp thức ăn cho Kiều Niệm, vừa ăn vừa hỏi han chuyện trước đây của cô.
Mỗi lần ông hỏi, cô đều trả lời. Dù lời lẽ ngắn gọn, nhưng ít nhất không qua loa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


