Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố Rồi Chương 5 : Thật Sự Là Đại Gia Đình Hào Môn

Cài Đặt

Chương 5 : Thật Sự Là Đại Gia Đình Hào Môn

Kiều Niệm mở to mắt, nghĩ nghĩ rồi chậm rãi bước theo sau.

Thuỷ Tạ Hiên rất rộng, nhưng người đàn ông kia dường như quá quen thuộc, bước chân dài, đi nhanh, mà vẫn luôn giữ khoảng cách nửa bước với cô.

Cô khẽ nhíu mày, siết chặt quai túi đeo trên vai, trong lòng có chút mệt mỏi.

Ban đầu cô tìm cha mẹ ruột chỉ muốn biết mình là ai. Giờ nhìn lại, sao cứ như lạc vào một mớ rắc rối không dứt thế này...

Không ai khác, chính là bố nuôi Kiều Vi Dân, mẹ nuôi, bà nội nuôi và cả Kiều Giận – đứa con gái báu vật nhà họ Kiều.

Ngoài nhà họ Kiều, còn có vợ chồng nhà họ Phó. Bên cạnh họ là hai người phụ nữ mặc sườn xám, một trẻ một già. Người lớn tuổi tóc trắng như tuyết, cổ đeo chuỗi phỉ thúy xanh biếc, áo dài đỏ thẫm khoác trên người toát ra khí chất sang trọng và trầm ổn. Bà ta khẽ quay đầu, dường như đang hỏi nhỏ người bên cạnh cô là ai.

Vừa thấy Kiều Niệm, cả nhà họ Kiều lập tức biến sắc.

“Con làm gì ở đây?” – Kiều Vi Dân vội bước tới, hạ thấp giọng, lộ rõ sự bực bội.

Ông ta từng đưa tiền cho cô, cô không nhận, ông tưởng cô có chút khí phách. Ai ngờ lại mò đến tận nơi này!

Tối nay Kiều Hân phải làm lễ bái sư, nhà họ Phó cũng có mặt. Ông ta không muốn vì chuyện riêng trong nhà mà mất mặt. Kìm nén cơn giận, ông nói:

“Niệm Niệm, bố mẹ nuôi và bà nội chưa bao giờ đuổi con đi. Là chính con đăng tin tìm bố mẹ ruột trên mạng. Giờ người ta đã tìm tới rồi, sao con không theo họ về, còn chạy đến đây làm ầm ĩ?”

Ông nghĩ chắc chắn Kiều Niệm nghe lén được chuyện ban nãy dưới lầu nên cố tình theo tới.

Không thấy người đàn ông bên cạnh cô, Kiều Vi Dân rút ví, lạnh lùng nói:

“Con nghĩ kỹ lại rồi đúng không? Có phải vẫn muốn cầm một vạn tệ kia không?”

Ông ta lấy từ ví ra tấm séc chuẩn bị đưa cho cô.

Kiều Niệm nhìn vẻ mặt hằm hằm của ông ta, cụp mắt xuống, vừa định mở miệng thì một bàn tay bất ngờ chen vào, nhét lại tấm séc vào ví ông ta.

Người đàn ông thuận thế nắm lấy tay cô, giọng trầm thấp vang bên tai:

“Đi thôi, ông nội Giang đang chờ em.”

Kiều Niệm lập tức cau mày. Ai thân với cô đều biết, cô cực kỳ ghét người khác động chạm. Người đàn ông trước đây từng chạm vào cô đã bị đánh nhập viện ba tháng.

Giờ bàn tay trái bị anh ta nắm chặt, bàn tay to nóng hổi bao trọn tay cô. Lòng bàn tay cô rịn một lớp mồ hôi mỏng. Ngẩng đầu nhìn, cô thấy rõ đó chính là người đàn ông kia.

Anh muốn giúp cô giải vây, nhưng đâu cần thiết phải nắm tay chứ!

Cô định hất tay ra, nhưng thoáng thấy ánh mắt cả nhà họ Kiều đang dán chặt vào hai người, những lời định nói nghẹn lại.

Cô chẳng buồn liếc Kiều Vi Dân thêm một cái, chứ đừng nói dây dưa.

“Ừ.” – Cô chỉ khẽ đáp, rồi đi theo sau lưng người đàn ông kia. Dưới ánh nhìn kinh ngạc của cả nhà họ Kiều, hai người cùng bước vào phòng riêng mang chữ “Thuỷ”.

Cả nhà họ Kiều sững sờ.

Thuỷ Tạ Hiên không phải nơi tầm thường. Việc họ có thể đặt bàn ở đây đã phải nhờ vả đủ loại quan hệ, mà cũng chỉ được phòng bình thường.

Còn Kiều Niệm vừa rồi lại đi theo người đàn ông trẻ kia vào thẳng một phòng bao chữ Thuỷ.

Chỉ khác hai chữ, mà thân phận đã cách nhau cả trời vực.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc