Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Phó Bản Vô Hạn: Tôi Trở Thành Bệnh Kiều Trong Trò Chơi Sinh Tồn Chương 5: Công Viên Giải Trí

Cài Đặt

Chương 5: Công Viên Giải Trí

Trì Đường nhớ lại, cô không để ý đến chữ trên áo, vì vậy khiêm tốn hỏi: "Viết gì vậy?"

Kỳ Nặc cười: "Chị Trì Đường tự mình đi xem là biết được ngay mà?" Cô đứng dậy: "Tôi ăn xong rồi, chị cứ từ từ thưởng thức nhé, đồ ăn ở đây khá ngon đấy."

Sau bữa tối, mới 6 giờ, trời vẫn chưa tối hẳn.

Trì Đường tìm thấy chú hề phát bóng bay.

Chú hề tươi cười, hắn ta đưa cho Trì Đường một quả bóng bay, nhưng không có ai nhận.

Chú hề mặc một bộ đồ màu đỏ, trên ngực trái có in hai hàng chữ nhỏ màu trắng, nếu người ta không cố ý tìm thì sẽ chẳng bao giờ để ý.

[Một trong những quy tắc của Công viên giải trí: Bóng bay là để cho các bạn nhỏ chơi.]

Ánh mắt Trì Đường trầm xuống.

Trong trò chơi, kẻ vi phạm quy tắc đều sẽ có kết cục rất thảm.

Kỳ Nặc một mình đứng trước một cửa hang khổng lồ, xung quanh không một bóng người qua lại. Ánh sáng vàng ấm áp chiếu lên người cô, trên mặt đất là một bóng đen xiêu vẹo. Lối vào tối om, như một cái hố đen không đáy.

Tấm biển "Lời nhắc nhở ấm áp" dựng bên cạnh cửa hang. Kỳ Nặc đi tới, nhìn vào mặt sau của tấm biển:

[Một trong những quy tắc của Công viên giải trí: Xin đừng đi vào nhà ma một mình.]

[Nhiệm vụ hệ thống (Nhiệm vụ nhiều người, có thể lựa chọn làm hoặc không): Hãy đến thăm những đứa trẻ đáng thương trong nhà ma, chúng đã cô đơn rất lâu rồi.]

Kỳ Nặc khẽ cười, nhưng không phát ra tiếng, giây tiếp theo, cô quay người đi thẳng vào trong.

Bên trong nhà ma tối om, dưới chân tường cứ cách một đoạn lại có một cái đèn cảm ứng, chỉ cần có người đi qua, ánh đèn màu xanh lục u ám sẽ sáng lên, chiếu sáng xung quanh, dùng để tạo nên bầu không khí đáng sợ.

Kỳ Nặc thờ ơ nhìn những dấu tay máu trên tường, vết màu đỏ sẫm kéo dài từ trên tường xuống tận mặt đất. Ở đó, một nụ hồng đang chớm nở lặng lẽ nằm trên mặt đất.

Dưới ánh đèn u ám, một bóng đen cúi xuống, một bàn tay trắng nõn thon dài nhặt đóa hồng lên.

Kỳ Nặc thích nhất là hoa hồng đỏ rực rỡ.

Kỳ Nặc mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng, gần ngực trái có một cái túi, cô giơ tay cắm nụ hồng vào túi. Bông hồng lặng lẽ tựa vào nơi trái tim của Kỳ Nặc, ở đó, có một trái tim bình tĩnh, không một chút gợn sóng, đều đặn khẽ đập.

"Tí tách..."

Một giọt nước đục ngầu rơi xuống vũng nước, tạo nên một gợn sóng rất nhỏ. Một đôi giày trắng nhỏ bước qua, bước chân rất nhẹ.

Một cái đầu lâu trắng đột nhiên lăn đến bên chân Kỳ Nặc, giây tiếp theo, máu đỏ tanh tưởi bắt đầu chảy ra từ hai hốc mắt đen ngòm của nó. Ngay khi máu sắp lan đến đôi giày trắng, Kỳ Nặc mặt không đổi sắc dời chân đi, bước qua một bên khác.

Đi chưa được bao lâu, phía trước đột nhiên truyền đến tiếng một vật nặng bị kéo lê trên mặt đất. Giây tiếp theo, một người không đầu bò bằng cả tay và chân xuất hiện trước mặt. Hình dạng của con quái vật này có chút kỳ lạ, giống như bị ai đó lấy eo làm đường trung tâm, phần thân trên và thân dưới bị bẻ gãy, khiến cho cổ của con quái vật hướng về phía Kỳ Nặc, nhưng hai chân của nó lại ở phía trước hai tay.

Cảnh tượng dù có đáng sợ đến đâu, đối với Kỳ Nặc cũng là chuyện thường như cơm bữa.

Đúng lúc này, trong nhà ma u ám đột nhiên vang lên một tiếng gào thét thê thảm.

Kỳ Nặc bình thản nhìn con quái vật đó, một lúc lâu sau, cô đột nhiên ngồi xổm xuống, quan sát cảnh tượng này ở cự ly gần.

So với những cảnh tượng kinh hoàng trong ác mộng của cô, quả thực còn kém xa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc