Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hứa Vĩ há miệng, nhưng không nói được lời nào.
"Nếu lúc đầu có người chịu giúp tôi, anh nghĩ xem, tại sao tôi phải từ bỏ giấy báo trúng tuyển của Đại học Giang Thành chứ?"
Công viên giải trí này không khác gì những công viên giải trí thường thấy, khắp nơi đều tràn ngập tiếng cười và tiếng máy móc cỡ lớn vận hành.
Lưu Văn sau khi tách khỏi đoàn đã bị một chú hề thu hút. Cô ấy nhìn chú hề đang phát những quả bóng bay đủ hình dạng cho đám trẻ ở phía xa, rồi bước từng bước lại gần.
"Con cũng muốn, con cũng muốn!"
"Con muốn cái hình con chó kia..."
Chú hề đưa quả bóng bay cho Lưu Văn, nhưng ngay khi quả bóng sắp chạm vào lòng bàn tay cô ấy, một bàn tay trắng đến lạ thường vươn ra, giật lấy quả bóng.
Gương mặt chú hề trang điểm rất đậm, không thể nhìn ra biểu cảm lúc này của hắn ta, nhưng hắn ta vẫn dùng giọng điệu ôn hòa nói: "Thưa cô, tôi làm cho cô một cái khác nhé?"
Dù ngốc đến mấy Lưu Văn cũng nhận ra có điều không ổn, vừa rồi cô ấy như bị thứ gì đó thôi miên. Cô ấy lắc đầu: "Không cần đâu."
Dường như chú hề có chút thất vọng, nhưng đây cũng không phải chuyện gì to tát, hắn ta tiếp tục phát bóng bay cho đám trẻ.
"Tại sao cô lại làm vậy?"
Kỳ Nặc dùng tay sờ quả bóng bay, "bụp" một tiếng, quả bóng nổ tung.
Cô bĩu môi: "Tiếc thật." rồi cười nhìn Lưu Văn: "Chị gái, bong bóng là để cho trẻ con chơi đấy."
Nói xong, Kỳ Nặc bỏ đi.
Lưu Văn đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cô, đột nhiên cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
"Lưu Văn, sao cô lại ở đây?" Những người khác đi tới, Trì Đường thấy vẻ mặt của Lưu Văn có vẻ không ổn: "Cô sao thế?"
Lưu Văn kể lại toàn bộ sự việc vừa rồi.
"Bong bóng có vấn đề à?" Trì Đường quay đầu nhìn chú hề đang bị đám trẻ vây quanh, cau mày. Cô ấy chắc chắn đã bỏ sót điều gì đó!
"Hay là chúng ta quay về đi?" Trong lòng Từ Tĩnh Âm cảm thấy có chút bất an. Lưu Văn là người duy nhất cô ấy quen biết, là chỗ dựa, không thể xảy ra chuyện được.
Trì Đường nhìn bọn họ, nói với Trương Ân Hòa: "Anh đưa họ về trước đi, tôi xem thêm chút nữa."
Trương Ân Hòa thân hình cao lớn, lúc này vẻ mặt lạnh lùng, nhưng thực ra cũng rất sợ ma quỷ, nếu không sao anh ta có thể bỏ ra 200 ngàn để thuê Trì Đường giúp mình. Nghe vậy, anh ta vội vàng gật đầu: "Được được, cô đi một mình cẩn thận một chút."
Hiện tại vẫn chưa có một manh mối nào, Trì Đường cũng không biết làm gì sẽ kích hoạt điều kiện tử vong. Người mới không biết sự đáng sợ của trò chơi, nên tự nhiên không có chút đề phòng.
Lúc mọi người cùng nhau đến nhà ăn ăn tối, Trì Đường mới gặp lại Kỳ Nặc. Cô ấy bưng khay thức ăn đến, ngồi xuống đối diện.
"Kỳ Nặc."
Kỳ Nặc ngẩng đầu, cong mắt cười: "Chuyện gì vậy?"
Trì Đường muốn biết cô gái này biết những gì, nên bắt chuyện trước: "Tên của cô nghe rất êm tai, là Kỳ trong "kỳ nguyện", Nặc trong "lời hứa" phải không?"
Kỳ Nặc gật đầu, nụ cười có phần cứng nhắc.
"Nghe như một cái tên tràn đầy hy vọng nhỉ." Trì Đường ngước nhìn mấy người ngồi ở bàn khác, hỏi: "Quả bóng bay kia là sao vậy?"
Kỳ Nặc im lặng vài giây, cô ngẩng lên nhìn Trì Đường ở đối diện. Đôi mắt tròn xoe, trong mắt Trì Đường, trông không có chút uy hiếp nào, thậm chí có thể nói là cực kỳ ngây thơ đáng yêu, nhưng trong đôi mắt ấy dường như không thấy được chút tình người nào.
"Trên áo của chú hề có viết đó."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


