Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy dáng vẻ khóc lóc như mưa của cô ấy, Trương Ân Hòa tự thấy mình là đàn ông, nên không thể chối từ việc giúp đỡ một cô gái yếu đuối: "Được, phần còn lại cứ giao cho tôi, cô ở ngoài đợi là được."
Từ Tĩnh Âm lập tức cảm kích vô cùng: "Cảm ơn anh Trương, cảm ơn anh."
"Không có gì!"
Ngay khoảnh khắc Trương Ân Hòa bước vào nhà vệ sinh nữ, Từ Tĩnh Âm đột nhiên cảm thấy vai phải của mình nặng trĩu, lún xuống một chút. Cảm giác này giống như có một vật nặng đang đè lên vai cô ấy.
Toàn thân cô ấy cứng đờ tại chỗ, cổ họng khô khốc không thốt ra được âm thanh nào.
"Cứu tôi với..."
Là giọng của Lưu Văn.
Từ Tĩnh Âm không dám quay đầu, chỉ từ từ ngước mắt nhìn về phía tấm gương trên bồn rửa tay. Đồng tử của cô ấy co lại. Đó là một cái đầu với đôi mắt trống rỗng, và cũng chỉ có một cái đầu mà thôi. Máu tươi từ hốc mắt đen ngòm liên tục chảy ra, men theo gò má của Lưu Văn, xuống cằm, rồi nhỏ xuống vai Từ Tĩnh Âm. Chẳng mấy chốc, cái áo tình nguyện viên màu vàng cô ấy đang mặc đã bị máu nhuộm thành màu đỏ sẫm.
Bên tai, giọng nói của Lưu Văn lại vang lên: "Trả mắt của em cho chị, được không..."
Cuối cùng cũng không chịu đựng nổi nữa, sau một tiếng hét thất thanh, Từ Tĩnh Âm trợn mắt rồi ngất xỉu trên mặt đất.
Cách đó không xa, một chú hề tay cầm dây bóng bay đang lặng lẽ nhìn bóng người nằm trên đất. Vài giây sau, hắn ta đột nhiên nhếch miệng, để lộ hàm răng trắng hếu.
Một chùm bóng bay đón gió, lơ lửng giữa không trung.
Lúc Trương Ân Hòa xách hai túi rác đi ra thì thấy Từ Tĩnh Âm đang nằm bất tỉnh trên sàn.
"Này, Từ Tĩnh Âm!" Trương Ân Hòa liên tục vỗ vào mặt cô ấy, thấy cô ấy không phản ứng lại, anh ta bèn đặt túi rác trong tay kia sang một bên, chuyển sang dùng cả hai tay nắm lấy vai Từ Tĩnh Âm mà lắc điên cuồng: "Từ Tĩnh Âm, mau tỉnh lại, còn chưa dọn nhà vệ sinh xong, cô không được lười biếng đâu đấy!"
Tiếng hét này làm Trương Ân Hòa giật mình, anh ta hết sức bất đắc dĩ nói: "Cô lại bị sao nữa vậy?"
Từ Tĩnh Âm cúi đầu nhìn quần áo của mình, là bộ đồng phục tình nguyện viên màu vàng. Lần này, cô ấy hoàn toàn chết lặng tại chỗ.
Rõ ràng đã bị nhuộm thành màu đỏ rồi mà!
Lẽ ra phải là màu đỏ chứ!
Từ Tĩnh Âm sắp sụp đổ, cô ấy ngồi bệt xuống đất khóc trong bất lực.
Trương Ân Hòa đứng bên cạnh gãi đầu, tay chân luống cuống, anh ta ngập ngừng một lúc rồi cũng lên tiếng: "Cô... Cô đợi lát nữa hãy khóc được không, chúng ta còn năm sáu cái nhà vệ sinh chưa dọn dẹp đâu."
Nghe vậy, Từ Tĩnh Âm càng đau khổ hơn, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Điều này cho Trương Ân Hòa một cảm giác rằng cô ấy đang đóng kịch, đang giả vờ đáng thương, rằng cô ấy chỉ không muốn dọn nhà vệ sinh nữa nên mới làm vậy. Nhưng Trương Ân Hòa đâu phải kẻ ngốc đi đổ vỏ, anh ta cũng chẳng muốn dọn cái nhà vệ sinh bốc mùi này, thế là anh ta bèn lên tiếng dọa dẫm: "Nếu cô không hoàn thành nhiệm vụ, Lưu Văn sẽ thật sự ra tay với cô đấy!"
Hơi thở của Từ Tĩnh Âm chợt dừng lại. Đúng rồi, cô ấy hiểu ra rồi, cho dù Lưu Văn có muốn giết cô ấy thì cũng phải có điều kiện, nếu không sao cô ấy có thể sống sót đến bây giờ được. Nghĩ đến đây, Từ Tĩnh Âm lập tức đứng dậy, nhặt cây chổi của mình lên rồi chạy sang nhà vệ sinh tiếp theo.
Trương Ân Hòa đi theo sau Từ Tĩnh Âm không khỏi lắc đầu: "Haiz, quả thực phụ nữ cần phải dỗ dành mà!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


