Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Vậy thì người phải chịu... Chính là em đúng không?"
"Đúng vậy, nhưng em đã hoàn thành một nhiệm vụ mà hệ thống giao cho, thế nên em không bị bất kỳ tổn thương nào." Kỳ Nặc ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Có lẽ, tối nay sẽ có thêm một người chết."
Trì Đường vừa định hỏi tại sao thì một âm thanh như có vật nặng bị kéo lê trên mặt đất vang tới. Cô ấy vừa định quay đầu lại nhìn thì Kỳ Nặc đã nắm chặt tay mình, kéo cả hai chạy thẳng ra khỏi nhà ma.
Ngay lúc Kỳ Nặc cảm thấy mình vừa quên mất điều gì đó, một giọng nói mang theo chút ấm ức vang lên từ phía sau: "Chị ơi, sao chị lại quên em rồi?"
Kỳ Nặc vừa quay người lại đã thấy một bóng dáng nhỏ bé gầy yếu đang men theo bức tường, chầm chầm ở bên trong bước ra.
À, thì ra là quên mất cậu nhóc này.
Kỳ Nặc bước đến bên cạnh cậu bé, chủ động nắm tay cậu bé, dịu dàng nói: "Sẽ không có lần sau đâu."
Một tay Từ Tĩnh Âm cầm chổi, tay kia bịt mũi, quét mấy thứ rác rưởi như túi giấy vụn trong nhà vệ sinh ra ngoài: "Chết tiệt, sao lại có đứa không dội toilet chứ! Thối chết đi được!"
Trương Ân Hòa đang dọn dẹp nhà vệ sinh nam bên cạnh cũng đang chửi rủa y như vậy. Anh ta đường đường là tổng giám đốc một công ty lớn, một người có học thức đàng hoàng, không lý nào phải chịu ấm ức dọn dẹp nhà vệ sinh ở đây!
"Rầm!"
Một tiếng động đột ngột vang lên từ buồng bên cạnh khiến Từ Tĩnh Âm giật mình. Cô ấy hét lớn: "Mẹ kiếp, đi vệ sinh thì nhỏ tiếng một chút không được à!"
Khoan đã!
Từ Tĩnh Âm chợt nhớ ra, lúc cô ấy vào đây, tất cả các buồng vệ sinh đều đang mở cửa, không một bóng người.
Những chuyện đã trải qua đêm đó giống như một thước phim, từng khung hình một hiện lên trong đầu Từ Tĩnh Âm. Phản ứng đầu tiên của cô ấy là đóng sầm cửa buồng vệ sinh của mình lại, hai tay siết chặt cán chổi chắn trước ngực, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa.
Nếu lúc này Từ Tĩnh Âm chịu cúi đầu xuống nhìn, cô ấy sẽ thấy một bàn tay đầm đìa máu tươi đang dần dần tiến lại gần mắt cá chân mình.
Đến khi cô ấy cảm nhận được một luồng khí lạnh ập tới, bàn tay đó đã tóm chặt lấy mắt cá chân cô ấy, máu tươi lập tức nhuốm đỏ ống quần.
"Á á!!!"
Có lẽ do ý thức sinh tồn quá mãnh liệt, Từ Tĩnh Âm dùng cây chổi trong tay đè mạnh lên cánh tay đó, nhắm mắt dùng chân điên cuồng giẫm đạp lên bàn tay kia. Cuối cùng, cô ấy cũng thoát khỏi sự trói buộc, giật tung cửa và cắm đầu chạy ra ngoài, rồi đâm sầm vào người Trương Ân Hòa đang định vào xem tình hình.
Từ Tĩnh Âm hét lên một tiếng, lại định dùng chổi tấn công anh ta, nhưng Trương Ân Hòa đã dễ dàng tóm được cán chổi, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười nói: "Cô mở mắt ra nhìn được không?"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Từ Tĩnh Âm thả lỏng người, rồi bật khóc nức nở: "Hu hu hu... Sợ chết mất, là cô ấy, là Lưu Văn đến tìm tôi..."
"Lưu Văn?" Trương Ân Hòa có chút tò mò. Anh ta kéo Từ Tĩnh Âm sang một bên, tiến vài bước vào nhà vệ sinh nữ, ngẩng đầu nhìn tình hình bên trong. Trống không, chẳng có gì cả.
"Từ Tĩnh Âm, có phải cô sợ quá nên sinh ra ảo giác không?"
"Không thể nào!" Từ Tĩnh Âm lập tức phủ nhận, cô ấy chỉ vào ống quần của mình rồi nói: "Anh xem ống quần của tôi vẫn còn..." Cô ấy đột ngột im bặt, bởi vì lúc này, ống quần của cô ấy sạch sẽ không một vết bẩn.
Trương Ân Hòa cúi xuống nhìn, chẳng có gì cả: "Có gì đâu?"
Từ Tĩnh Âm tức thì cuống lên: "Có dấu tay máu mà, ban nãy cô ấy đã tóm lấy chân tôi, rõ ràng là có mà..."
"Thôi được rồi, đừng nghĩ ngợi nữa, đã dọn xong nhà vệ sinh này chưa?"
Từ Tĩnh Âm hoảng sợ lắc đầu: "Còn hai buồng nữa. Anh Trương, anh giúp tôi được không, tôi không dám vào nữa đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
