Tần Sương và Lâm Thi Nguyễn đồng loạt ngẩng phắt lên.
Chỉ thấy Lê Chi nện gót giày kiêu hãnh bước vào phòng, thần thái cao ngạo, ánh mắt sáng ngời trong trẻo.
Cô thậm chí còn chẳng buồn khép cửa lại, cứ mặc kệ cho người bên ngoài tha hồ hóng hớt.
"Em vừa nói cái gì cơ?" Giọng Tần Sương vút cao.
Đám đông tò mò hóng hớt quả nhiên đã chen chúc chật kín cả hành lang.
Vóc dáng Lê Chi mảnh mai thanh tú, nhưng ánh mắt lại sáng rực, kiên định: "Em không làm bất cứ chuyện gì sai trái, vậy nên em từ chối nhận hình phạt vô lý này."
Tần Sương bị cô chọc cho tức đến mức bốc hỏa.
Bà ấy chỉ tay vào đống thư tố cáo vứt vương vãi trên sàn: "Không làm gì sai à? Thế những thứ này giải thích ra sao đây! Em bước ra ngoài kia mà hỏi xem, bây giờ có ai không nghĩ Lê Chi em là tiểu tam không!"
"Vậy sao cô không đi hỏi cái tên cặn bã đó xem, tại sao anh ta đã nông cạn, ảo tưởng sức mạnh lại còn hãm tài như thế? Nhà mở trại cá mập hay sao mà gặp ai cũng buông câu thả thính!"
Giọng nói trong trẻo của Lê Chi pha lẫn tia trào phúng: "Còn lỗi lầm duy nhất của em, đó là ngày trước tuổi trẻ bồng bột, nhìn chó mà cứ tưởng là người."
Thấy cô học trò của mình vẫn hừng hực sức chiến đấu như thế, Lâm Thi Nguyễn thật sự không nhịn được, khẽ mỉm cười đầy nhẹ nhõm.
Tần Sương giận tím mặt: "Lê Chi!"
"Trưởng đoàn Tần, em chưa bao giờ có ý định làm kẻ thứ ba, cái trò chen chân vào tình cảm của người khác em càng không thèm khát, thế nên em sẽ không xin rút khỏi đoàn đâu." Lê Chi kiên quyết bày tỏ thái độ: "Em sẽ tự tìm cách đính chính."
Lâm Thi Nguyễn đứng cạnh lén lút giơ ngón tay cái lên nể phục.
Lê Chi xinh xắn nghiêng đầu, lém lỉnh nhân lúc Tần Sương không để ý liền nháy mắt ra hiệu với cô giáo của mình.
Tần Sương bắt đầu thấy đau hết cả đầu: "Em đính chính kiểu gì hả? Người ta một người là đại minh tinh, một người là cậu ấm nhà giàu. À phải rồi, bây giờ cái cô minh tinh kia còn nẫng tay trên, thế chỗ em làm thiên kim tiểu thư nữa cơ đấy. Họ kẻ có quyền, người có tiếng, muốn dắt mũi dư luận thế nào chẳng được."
"Còn em, Lê Chi! Vũ công độc diễn trẻ tuổi nhất của đoàn Ballet Trung ương, vào đoàn chưa đầy ba năm đã sắp được thăng cấp lên vũ công chính! Em không chỉ đại diện cho bộ mặt của đoàn chúng ta, mà còn là bộ mặt của cả quốc gia! Rốt cuộc em có biết bao nhiêu kẻ đang đỏ mắt ghen tị với mình không hả? Chỉ cần dính một chút tiếng xấu thôi cũng đủ để em rớt xuống vực sâu, vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi rồi!"
"Hơn nữa, họ sắp sửa tham gia cái show thực tế ghép đôi đang hot rần rần dạo gần đây - Lữ Khách Ngọt Ngào. Lúc đó sẽ lại càng có nhiều người quan tâm đến chuyện tình cảm của họ, đồng nghĩa với việc người chửi rủa em cũng sẽ đông hơn. Em nghĩ lúc ấy còn ai thèm nghe em thanh minh nữa?"
"Em hiểu chứ." Lê Chi vô cùng tỉnh táo.
Ánh mắt cô trong veo nhìn thẳng vào hai vị tiền bối: "Nếu em không hot, không có sự chú ý từ dư luận, thì sẽ chẳng có ai lắng nghe lời biện bạch của em. Show hẹn hò đó chẳng phải có nhận cả người ngoài ngành giải trí tham gia hay sao? Em cũng sẽ đi."
Tần Sương và Lâm Thi Nguyễn đều sững sờ.
Họ không ngờ Lê Chi lại đưa ra phương án này. Phải biết rằng show thực tế đó được livestream trực tiếp 24/24, đồng nghĩa với việc cô sẽ phải phơi bày mọi khía cạnh dưới ánh mắt soi mói của khán giả toàn quốc.
Quả thực là một ý kiến hay.
Tuy nhiên, việc một người không phải nghệ sĩ giải trí phải chịu cảnh bị hàng tá ống kính chĩa vào liên tục nhiều ngày, chẳng khác nào bị giám sát toàn bộ cuộc sống, đây thực sự là một thách thức cực kỳ khủng khiếp.
Thế nhưng thái độ của Lê Chi lại vô cùng kiên quyết, cô nói thẳng: "Em đủ xinh đẹp, cũng từng đối mặt với ống kính phát sóng trực tiếp của Gala cuối năm, lại có vô số kinh nghiệm biểu diễn trên sân khấu lớn. Em sẽ không bao giờ bị khớp trên sóng truyền hình, chắc chắn sẽ có người nghe thấy tiếng nói của em."
Cô không chấp nhận cái thói đời này.
Dựa vào đâu mà chỉ vì Giang Chỉ Du có độ hot, fan của cô ta được quyền tùy tiện suy diễn, vu khống một người ngoài ngành, muốn đổi trắng thay đen thế nào cũng được?
Sự thật vốn không phải như vậy. Cõi mạng không nghe thấy tiếng nói của người bình thường, vậy thì cô sẽ xé toạc cái màng lọc mạng mẽo đó, bước thẳng vào ống kính, xách tai công chúng lên, bắt họ phải vểnh tai mà nghe cho rõ!
Cơn giận của Tần Sương quả nhiên dần hạ nhiệt. Bà ấy không thể quở trách thêm được lời nào, chỉ đành day day thái dương, trầm giọng nói: "Cái show đó không phải cứ muốn lên là lên được đâu, hơn nữa em còn phải tìm một bạn đồng hành khác giới tham gia cùng nữa."
"Em sẽ thử xem sao." Lê Chi nhìn sang Lâm Thi Nguyễn: "Cô cũng yên tâm nhé, em sẽ không chểnh mảng việc luyện tập đâu ạ."
Lâm Thi Nguyễn chỉ thấy xót xa cho cô. Bản thân cô giáo cũng vừa mới biết mớ bòng bong của nhà họ Giang, trước đây đứa nhỏ này chưa từng hé răng nửa lời, lúc thi vào đoàn cũng hoàn toàn tự dựa vào thực lực chứ chẳng nhờ vả gì gia đình: "Em đừng để bản thân chịu thiệt thòi nhé."
Lê Chi cong môi cười mỉm: "Vâng ạ."
Lê Chi gõ gót giày kiêu hãnh bước ra khỏi văn phòng. Đối mặt với cơn thịnh nộ lôi đình của trưởng đoàn, lúc đi vào cô ngẩng cao đầu ra sao, thì lúc bước ra cô vẫn giữ thẳng lưng, vươn cao cổ kiêu hãnh y như vậy.
Đồng nghiệp xung quanh đều nhìn đến ngây người. Đột nhiên ai nấy đều hiểu ra, rốt cuộc cô lấy đâu ra dũng khí để mở toang cửa như thế.
"Đỉnh thật sự…"
"Đúng là chỉ có cô ấy mới dám nói chuyện với trưởng đoàn Tần kiểu đó."
"Chị gái này ngầu đét, tự nhiên tôi thấy nể bả rồi đấy. Chuyện này mà rơi vào đầu tôi thì thề là tôi chẳng biết phải làm sao luôn."
"Vậy cái vụ nói cô ấy làm tiểu tam trên hot search là tin vịt à?"
"Chắc chắn rồi! Thái độ người ta cứng cựa thế kia cơ mà, đi làm tiểu tam cái nỗi gì! Người kiêu ngạo như thế sao lại hạ mình đi giật bồ người khác được?"
"Hơn nữa bả đẹp điên lên được…"
"Ăn đứt cái cô Giang Chỉ Du gì đó luôn ấy chứ!"
Những tin đồn thất thiệt tại tòa nhà đoàn múa Ballet Trung ương cứ thế không đánh mà tự tan.
Lê Chi có phong thái thong dong, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng. Lúc cô kiêu hãnh ngẩng cao đầu sải bước qua sảnh chính, trông y như một nàng thiên nga nhỏ cao quý.
Nhưng vừa thổi vang tiếng còi chiến thắng cho trận mở màn này, thực chất trong lòng cô đang mừng rỡ khấp khởi.
Đứa trẻ giấu kín trong tim cô đang nhảy cẫng lên hệt như một chú chim khách nhỏ, thậm chí cô còn nôn nóng muốn tìm ngay một người để chia sẻ tin vui này.
Mà người đầu tiên cô nhớ tới.
Chính là người anh em tốt đã lái chiếc siêu xe Bugatti La Voiture Noire đến chống lưng cho cô cực kỳ hoành tráng, lại còn sắm cho cô đôi giày cao gót đắt đỏ ngất ngưởng khiến đồng nghiệp lác mắt ghen tị - Lâu Yến Kinh!
Thế nhưng, một bóng người mặc vest mang giày da bóng loáng lại đúng lúc này sải bước xông tới: "Chi Chi!"
20 năm thanh mai trúc mã. Lê Chi đã quá quen thuộc với chủ nhân của giọng nói này.
Hơi thở của Phó Nghiên Trạch phả tới gần, cảm giác buồn nôn vốn chưa kịp đè xuống, ngay khoảnh khắc này lại cuồn cuộn trào lên.
Ngay trước khi Phó Nghiên Trạch chạm được vào người mình, Lê Chi vội lách mình né tránh: "Anh này, chúng ta không thân thiết gì đâu. Anh mà xông tới nữa là tôi kiện anh tội quấy rối tình dục đấy.”
Lòng bàn tay Phó Nghiên Trạch chụp hụt vào khoảng không, dường như cõi lòng anh ta cũng hụt hẫng theo.
Anh ta khẽ chau mày: "Chi Chi, em đừng làm mình làm mẩy nữa."
Lê Chi ngoảnh mặt đi, coi như không nghe thấy gì.
Cô ngước mắt ngắm nhìn những bông hoa hòe nở rộ trắng xóa như tuyết bên đường, miệng ngâm nga hát rồi quay lưng lại, dáng vẻ như chẳng buồn để tâm tới anh ta.
Phó Nghiên Trạch bất lực mím môi: "Anh có thể giải thích."
"Được thôi." Lê Chi gõ nhịp gót giày rồi xoay người lại, vươn cổ tay mảnh khảnh chỉ thẳng về phía tòa nhà đoàn Ballet Trung ương: "Vậy anh vào đó tìm lãnh đạo của tôi trước đi, giải thích cho rõ ràng mấy cái vụ ầm ĩ trên hot search với họ xem nào."
Phó Nghiên Trạch im lặng, không nhúc nhích.
Anh ta chỉ buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Chi Chi à, anh cứ tưởng em không giống những người khác. Chúng ta đã quen biết nhau 20 năm, đáng lẽ em phải thấu hiểu cho anh chứ. Anh chỉ đang cần sự hậu thuẫn từ nhà họ Giang, nên mới bất đắc dĩ phải diễn kịch qua đường với Giang Chỉ Du mà thôi."
"Đúng thế nhỉ, anh oan ức quá cơ, anh khó xử quá cơ, lại còn phải ngậm đắng nuốt cay để diễn kịch với cô thiên kim tiểu thư hàng thật giá thật kia nữa chứ."
Lê Chi tức đến bật cười: "Phó Nghiên Trạch, vậy anh nói tôi nghe xem. Tôi thấu hiểu cho anh, vậy ai thấu hiểu cho tôi? 20 năm tôi đối đãi với anh bằng cả tấm chân tình, đổi lại thì bị hắt một rổ nước bẩn, mang danh tiểu tam. Thậm chí đến mức suýt nữa bị đoàn Ballet Trung ương - nơi tôi đã phải đánh đổi 20 năm nỗ lực máu nước mắt mới thi đỗ vào được - tống cổ ra ngoài. Suýt nữa là sự nghiệp của tôi cũng tiêu tan hoàn toàn luôn rồi đấy!"
Phó Nghiên Trạch hơi sửng sốt.
Ánh mắt anh ta nhìn Lê Chi thoáng chút ngơ ngác. Hình như phải đến khi nghe cô xả ra một tràng như vậy, anh ta mới bắt đầu màng tới hoàn cảnh bết bát hiện tại của cô.
"Phó Nghiên Trạch, trên đời này không phải ai cũng có nghĩa vụ phải xoay quanh cái rốn vũ trụ là anh. Tôi cũng có sự nghiệp của tôi, có cuộc sống của riêng tôi. Không có anh, tôi vẫn sống tốt, và quan trọng nhất là chẳng có ai thèm khát cái thứ tình yêu bố thí rách nát mà anh phải 'ngậm đắng nuốt cay' mới nặn ra được đâu."
Lê Chi ngước mắt lên, đôi mắt trong veo như quả vải lúc này toát lên vẻ lạnh lùng dứt khoát như muốn vạch rõ ranh giới: "Từ cái khoảnh khắc anh lựa chọn Giang Chỉ Du, tôi đã coi như anh chết rồi. Huống hồ, giữa hai chúng ta vốn cũng chẳng có mối quan hệ gì sất."
Đôi môi Phó Nghiên Trạch mím chặt thành một đường thẳng.
Anh ta hạ giọng trầm xuống: "Chi Chi à, anh biết em chỉ đang giận dỗi anh thôi… Không sao cả. Tóm lại em hãy tin anh, đợi khi anh đạt được thỏa thuận hợp tác với nhà họ Giang, để họ giúp anh giành lấy quyền thừa kế nhà họ Phó, anh nhất định sẽ đích thân đến đoàn múa giải thích rõ ràng giúp em. Đến lúc đó, anh sẽ cắt đứt mọi quan hệ với Giang Chỉ Du, rồi quay về cưới em."
Lê Chi: ???
Cô không dám tin vào tai mình, không hiểu nổi mình vừa nghe cái thứ rác rưởi nhảm nhí gì thế này, bất giác trố tròn hai mắt: "Anh nói cái gì cơ?"
Phó Nghiên Trạch còn tưởng Lê Chi đã chịu thấu hiểu cho mình.
Anh ta vừa định lặp lại: "Anh nói là…"
Nhưng đúng lúc này…
Một giọng nói chói tai chợt vang lên, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người: "Con khốn kia! Mày lại dám mặt dày bám riết lấy cậu Phó không buông à!”
Chỉ thấy một cô gái xách theo một xô nước lao thẳng về phía Lê Chi: "Đi chết đi! Cái con giáp thứ mười ba dám phá hoại CP 'Chỉ Phó Vi Hôn' của bọn tao!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)