Lê Chi cụp mắt, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.
Cô chỉ cảm thấy mọi chuyện xảy ra dạo gần đây vô cùng mỉa mai.
Gia đình đã luôn yêu thương sủng ái cô từ nhỏ, nay nói bỏ là bỏ cô ngay được. Cái họ cô đã mang suốt 24 năm trời, người ta cũng có thể ép cô đến đồn công an gạch bỏ một cách dễ dàng.
Bạn bè rời xa, trúc mã phản bội. Từng được nâng niu như trăng như sao là thế, vậy mà thoáng chốc, cô đã bị vứt tuột xuống vũng bùn lầy.
Đến cả những kẻ xa lạ trên mạng cũng hùa nhau đổi trắng thay đen.
Vốn dĩ…
Lê Chi vẫn luôn tự an ủi bản thân rằng, cô chỉ là không còn tiền, không còn được yêu thương nữa thôi.
Miễn là ở trong lĩnh vực chuyên môn của mình, cô vẫn có thể làm nàng công chúa thiên nga kiêu hãnh nhất.
Thế nhưng bây giờ…
Cô cắn chặt môi, nhìn dòng tin nhắn cô giáo vừa gửi, gần như đoán được ngay lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì.
Từ nhỏ Lê Chi được nuôi nấng bao bọc nên rất đỗi mỏng manh. Cơ địa cô dễ sẹo, lại điệu đà và vô cùng sợ đau.
Duy chỉ có việc tập múa Ballet là cô chưa từng bỏ cuộc, quật cường đến mức ai khuyên can thế nào cũng không chịu dừng lại.
Vậy mà giờ đây, cơ hội thăng cấp lên vị trí vũ công chính của đoàn Ballet Trung ương - điều cô trân trọng nhất và đã nỗ lực phấn đấu suốt gần 20 năm qua - đã tan tành mây khói.
Lê Chi bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
Đôi mắt cô trong veo, mọng nước, lấp lánh hệt như quả vải. Khi cười, đuôi mắt cô cong lên, hàng mi dài xinh đẹp cũng rung rinh theo, thế nhưng sâu dưới đáy mắt lại chẳng mang theo mảy may chút ý cười nào.
Phó Nhan Hạ vô cùng lo lắng: "Chi Chi à…"
"Tớ không sao." Lê Chi vươn cổ ngẩng cao đầu, quyết không cho phép bản thân rơi nước mắt: "Cùng lắm thì tớ cũng vào showbiz làm ngôi sao."
Phó Nhan Hạ không dám hé nửa lời.
Cô ấy biết Ballet là ước mơ từ thuở bé của Lê Chi. Rõ ràng là một cô gái vô cùng sợ đau, vậy mà dù có bị chấn thương cột sống lưng, cô vẫn kiên quyết tiêm thuốc phong bế giảm đau để hoàn thành trọn vẹn bài múa của mình.
"Nhưng mà, trước khi đến bước đường đó…" Giọng Lê Chi pha chút kiêu kỳ và bướng bỉnh: "Tớ sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu."
"Ừ ừ, đúng thế đúng thế!" Phó Nhan Hạ vội vàng tiếp lời: "Tớ thấy chuyện này chưa chắc đã hết hi vọng, dù sao mấy vụ phốt đó cũng chỉ là tin đồn bịa đặt! Cư dân mạng căn bản đâu biết rõ sự tình, nói không chừng đính chính xong là êm xuôi thôi! Tóm lại, công chúa Chi Chi của chúng ta là tuyệt nhất! Họ dám đụng vào cậu, đúng là tự đá phải tấm sắt rồi!”
Nói đúng lắm.
Đụng vào cô đúng là tự đá phải tấm sắt rồi!
Thế nhưng Phó Nhan Hạ vừa cúp máy, Phó Nghiên Trạch đã lập tức gọi tới. Lê Chi không chút do dự bấm thẳng nút từ chối.
Nhưng tin nhắn của anh ta nhanh chóng nhảy ra: "Chi Chi, sao em không để ý đến anh nữa? Đừng dỗi nữa được không? Cho anh một cơ hội giải thích đi mà."
"Nực cười." Lê Chi cầm điện thoại lên, cực kỳ mượt mà tiện tay ném luôn số Phó Nghiên Trạch vào danh sách đen: "Giải thích cái khỉ."
Rác rưởi thì phải nằm ở đúng chỗ dành cho rác rưởi.
Cô xóa sạch mọi phương thức liên lạc của anh ta. Tất cả chỉ trong một nốt nhạc.
Xong xuôi, Lê Chi soi mình trong gương, dùng ngón tay day ấn nhẹ nhàng quanh mắt, chuyên tâm xử lý tình trạng sưng phù sau một đêm say khướt.
Nhưng tâm trạng ít nhiều vẫn bị Phó Nghiên Trạch làm cho tụt mood.
Đúng lúc này, cô chợt để ý thấy bên cạnh có đặt vài chiếc túi giấy đựng quần áo đến từ những thương hiệu xa xỉ mà mình yêu thích.
Lê Chi hơi nghi ngờ bước tới. Vừa mở một túi ra, thế mà bên trong lại là chiếc váy dạo gần đây cô siêu siêu siêu muốn mua nhưng chẳng còn tiền để rước về nữa!
"Trời đất ơi…" Lê Chi mừng rỡ kêu lên.
Trong lòng Lê Chi đang gào thét điên cuồng.
Bộ đồ tối qua đã bị xé rách tả tơi chẳng thể mặc được nữa, ở đây lại chẳng có người phụ nữ nào khác, rõ rành rành đồ này là được chuẩn bị riêng cho cô rồi.
Lâu Yến Kinh á á á!
Đúng là người anh em tốt, chịu chi vì cô ghê luôn!
Ngay cả nhà họ Giang trước đây cũng chưa bao giờ để cô vung tiền bạo tay đến thế!
Trong chớp mắt, tâm trạng Lê Chi sướng rơn.
Chút xíu bực dọc còn sót lại lúc nãy bay sạch, giờ cô chỉ thấy chữ "sướng" chạy rần rần lên tận đỉnh đầu.
Mang theo tâm trạng phơi phới, cô thay "chiến bào" mới, đứng trước gương ngắm nghía dáng vẻ của mình một cách đầy mãn nguyện.
Sau đó, cô y như một nàng thiên nga nhỏ cao quý ưỡn ngực bước ra ngoài, đi giày cao gót lượn lờ vòng quanh phòng.
"Lâu Yến Kinh." Cô cất tiếng gọi anh.
Lúc này Lâu Yến Kinh đang đứng gọi điện thoại trước bức tường kính.
Bờ vai anh rộng, vòng eo săn chắc, ống tay áo sơ mi xắn cao để lộ ra những đường gân xanh nổi rõ trên cẳng tay rắn rỏi.
Ánh nắng hắt lên góc nghiêng của khuôn mặt anh, làm nổi bật hốc mắt sâu, đường nét nam tính góc cạnh, hàng mi dài rũ xuống hiện lên rõ mồn một dưới vầng sáng.
Nghe thấy Lê Chi gọi tên mình.
Lâu Yến Kinh trầm giọng dặn dò thêm vài câu rồi vội vã cúp máy, quay đầu nhìn sang.
Lê Chi đã thay chiếc váy anh tặng. Cô nhón ngón tay nâng nhẹ tà váy, lưng thẳng tắp, gương mặt ngẩng cao, khẽ xoay người khoe với anh bộ đồ vừa ướm lên người: "Đẹp không?"
Ánh mắt Lâu Yến Kinh dừng lại trên người cô.
Nóng rực.
Ánh nắng xuyên qua bức tường kính hắt lên khóe mắt chân mày cô, phản chiếu trong đôi mắt tia sáng rạng rỡ.
Cô vốn nên như vậy, mãi mãi kiêu hãnh và rạng ngời.
Yết hầu Lâu Yến Kinh khẽ trượt lên xuống: "Rất đẹp."
"Bây giờ anh có rảnh không?" Được khen ngợi, tâm trạng Lê Chi càng thêm phơi phới, giọng điệu xen lẫn chút nũng nịu: "Tôi cho anh một cơ hội nho nhỏ để thắt chặt tình chiến hữu trước đấy. Lái chiếc xe đắt nhất của anh, đưa tôi đến đoàn múa một chuyến đi."
…
Tại tòa nhà đoàn Ballet Trung ương, các vũ công đi lại tấp nập.
Lê Chi diện chiếc váy dài thuộc bộ sưu tập "Đánh Thức Mùa Xuân" của một thương hiệu xa xỉ. Phần tà đuôi cá cắt xẻ bất đối xứng khoe trọn tỷ lệ eo hông hoàn hảo, chất liệu vải đổi màu theo góc nhìn với thiết kế xếp tầng bay bổng càng tôn lên làn da trắng ngần của cô.
Hôm nay cô không trang điểm.
Gương mặt mộc vô cùng thanh tú, toát lên vẻ lạnh lùng kiêu sa. Hàng lông mi cong vút rõ từng sợi, đôi mắt trong veo như giọt sương sớm ban mai.
Cổ và vai vươn thẳng, dáng điệu kiều diễm.
Đôi giày gót nhọn xinh đẹp gõ xuống sàn tạo ra những tiếng lách cách giòn giã.
Chẳng cần trang điểm rực rỡ, cô vẫn đẹp đến chói lóa.
Nơi cô bước qua vô tình thu hút vô số ánh nhìn, kèm theo đó là đủ những lời xì xầm bàn tán.
"Đẹp quá đi mất, đúng là thiên nga hạ phàm mà…"
"Nếu không nhìn nhầm thì hình như là cô ta đó? Cái cô Lê Chi đang bị chửi là tiểu tam rần rần trên hot search ấy. Nếu lần này cô ta thăng cấp thuận lợi thì sẽ trở thành vũ công chính trẻ tuổi nhất từ khi thành lập đoàn Ballet Trung ương đến giờ luôn."
"Đỉnh thế này rồi mà còn phải đi làm tiểu tam à? Quan trọng là lại còn làm tiểu tam đơn phương, bên đằng trai người ta còn chẳng thèm."
"Tôi vừa thấy cô ta bước xuống từ chiếc Bugatti La Voiture Noire đấy, trên thế giới chỉ có duy nhất một chiếc thôi! Váy là bản giới hạn của thương hiệu xa xỉ! Đôi giày cao gót cô ta đang đi kia chắc chắn phải 8 con số!"
"? Giày kiểu gì mà còn đắt hơn cả mạng sống của tôi vậy!"
"Toàn đính kim cương quý hiếm đấy! Hôm bữa tôi thấy trên hot search rồi, bị một vị đại gia bí ẩn nào đó đấu giá mua mất."
"Người mà cô ta bám riết không buông á? Phó Nghiên Trạch hả?"
"Sao có thể! Nhà họ Phó cùng lắm cũng chỉ là tai to mặt lớn ở thành phố Nghi thôi, làm gì đủ tầm tham gia mấy buổi đấu giá cỡ này."
"Thế thì cái mác tiểu tam kia chắc chắn là bịa đặt rồi! Lê Chi mà đi được đôi giày cỡ này thì việc quái gì phải bám lấy hạng đàn ông đã có vợ chứ?"
"Ai mà biết được, tóm lại là trên mạng người ta nói như thật ấy. Tôi chỉ có thể chốt một câu, không có lửa làm sao có khói!"
Lê Chi bỏ ngoài tai tất cả những lời xì xầm bàn tán ấy.
Cô kiêu hãnh tựa như đóa hồng rực rỡ nở rộ giữa bão táp mưa sa. Dù bị gió giật mưa vùi, thì chút sương gió ấy cũng chỉ như vài giọt nước đọng lại trên cánh hoa, càng tôn thêm vẻ kiều diễm.
Cô giữ thẳng vai, siết nhẹ eo, dừng bước trước cửa phòng làm việc của trưởng đoàn. Vừa định gõ cửa thì tiếng cãi vã đã vọng ra từ bên trong.
Trưởng đoàn Tần Sương đang ném tập tài liệu đánh đạch: "Cô tự xem đi! Học trò ngoan mà cô dạy dỗ ra đấy! Ngay cái lúc then chốt xét thăng cấp lên vũ công chính, lại dám làm ra cái trò kinh tởm là chen chân vào tình cảm của người khác! Thư tố cáo đã nhét chật kín cả hòm thư góp ý rồi kìa!"
"Trưởng đoàn Tần, chuyện này chắc chắn có hiểu lầm. Chi Chi là một đứa trẻ ngoan, em ấy tuyệt đối không làm ra mấy chuyện như vậy đâu." Người đang nói đỡ cho Lê Chi chính là cô giáo hướng dẫn thời đại học của cô - Lâm Thi Nguyễn.
Từ lúc Lê Chi rời thành phố Nghi lên Bắc Kinh nhập học, cho đến lúc thi đỗ vào đoàn Ballet Trung ương và ở lại thủ đô, cô luôn được cô Lâm Thi Nguyễn dìu dắt.
Có thể nói, cô Lâm là người thân thiết nhất của Lê Chi tại Bắc Kinh này.
Tần Sương giận dữ vô cùng: "Hiểu lầm sao? Bây giờ chứng cứ rành rành ra đấy! Lời chửi bới ngập tràn khắp nơi! Cả cõi mạng đều đang lên án, đòi đoàn múa phải đuổi việc một kẻ có nhân phẩm suy đồi như Lê Chi! Cô nói tôi nghe xem, thế thì còn hiểu lầm ở chỗ nào được nữa?"
Lâm Thi Nguyễn sốt ruột đến mức không biết phải thanh minh ra sao.
Bản thân bà ấy cũng không nắm rõ nội tình, chỉ đơn thuần dựa vào sự thấu hiểu tâm tính của Lê Chi mà tin chắc rằng cô học trò của mình sẽ không bao giờ làm ra mấy chuyện bôi nhọ thanh danh như vậy.
"Bảo cô ấy tự giác nhận lỗi rồi xin rút khỏi đoàn đi, giữ lại chút thể diện cho bản thân."
Giọng Tần Sương lạnh nhạt hẳn: "Dù rằng sau này cô ấy chẳng còn cơ hội lọt vào năm đoàn múa lớn nhất nước nữa, nhưng ít ra vẫn còn đường lên sân khấu biểu diễn. Chứ đợi đến lúc cấp trên ban hành văn bản kỷ luật tống cổ khỏi đoàn, thì con đường múa Ballet của cô ấy coi như chấm dứt hoàn toàn."
Lâm Thi Nguyễn hé môi, vẫn muốn xin xỏ thêm vài lời.
Nhưng đúng lúc này, cánh cửa phòng làm việc đột ngột bị đẩy ra, một giọng nói trong trẻo, dứt khoát vang lên: "Em sẽ không rút khỏi đoàn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)