Mỗi lần thằng nhỏ nhà hắn nhìn thấy Cố Bình An thì cứ như ngựa thoát cương mà lao đến Cố Bình An. Bất chấp tất cả cũng chỉ muốn ăn cô, có lẽ cả đời này hắn cũng không khống chế được khi đứng trước Cố Bình An.
Vì vậy, Mục Lăng bình tĩnh nói với thằng nhỏ mình rằng đừng nóng vội. Rồi sẽ có một ngày mày được hưởng thụ thôi, trước mắt cứ để cô ấy yên như vậy.
Cố Bình An bọc tấm chăn mỏng, lộ ra hai đôi chân dài mảnh khảnh, đung đưa trước mặt Mục Lăng. Mục Lăng cúi đầu nhìn tổ tông mình vừa mới héo đi lại đang muốn ngẩng đầu dậy. Hắn vô cùng đau đầu, nhịn không được đành chọc chọc vào nó.
Này, kiềm chế chút đi, kín đáo chút đi, sớm hay muộn gì cô ấy cũng là của mày thôi.
Muốn rụt rè, muốn kiêu ngạo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)