Cố Bình An từ hài kịch hóa bi kịch, lo lắng cho Mục Lăng. Đương nhiên, cô lo lắng cho Mục Lăng đơn thuần là bởi vì nếu hắn có chuyện gì không hay xảy ra, thì cô cũng phải chịu trách nhiệm, tuy cô đây là đang tự vệ, nhưng bọn cô đã đính hôn, chuyện này còn tính là tự vệ không nhỉ? Cố Bình An rất rối rắm, vô nghĩa, chỉ cần cô không muốn thì đó chính là tự vệ. Mục Lăng cũng đáng đời, nhưng đáng đời không bị đánh chết.
Nửa mặt hắn đều là máu, Cố Bình An thấp thỏm hỏi, "Anh có đau không?"
Mục Lăng bình tĩnh sờ máu mình, vừa mới còn bình tĩnh như núi Thái Sơn, thì đột nhiên như bị lên cơn, ngoẻo đầu, ngã vào trong lòng ngực Cố Bình An, "Bà xã, đau quá......"
Cố Bình An, "......"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


