Húc Húc đang nghiêm túc ăn cơm nghe thấy tên của mình, ngẩng đầu phồng lên gương mặt nhỏ.
Thấy cậu bé chớp chớp mắt vừa có chút ngốc vừa có chút dễ thương, cô giáo Vương sờ sờ đầu nhỏ của cậu bé nói: “Không có việc gì, cô đang khen con đó, tiếp tục ăn đi.”
Húc Húc lại lần nữa cúi đầu ăn, ăn ngoan khỏi phải bàn.
Đến nỗi các bạn nhỏ khác, có mấy bé ngoan ngoãn nghe lời ăn cơm, rốt cuộc tôm xào rau mùa có màu sắc rực rỡ cũng hấp dẫn các bé, chỉ là mùi hương không hấp dẫn bằng thịt kho tàu mà thôi.
Nhưng mà vẫn có bạn nhỏ cá biệt lại nhốn nháo, một hai phải làm cô giáo cho thêm thịt kho tàu. Các cô giáo tự nhiên không có khả năng nuông chiều tật xấu này, các bé thấy cô giáo không chịu, lại nhìn thấy các bạn khác ăn ngon miệng, rất nhanh đã nhốn nháo không được nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)