Cô bảo mẫu nói xong, chủ nhiệm lớp cùng cô giáo Vương đều lên tiếng theo, rất nhanh đã làm các bé ngồi tốt ở trên bàn.
Phòng học đối với bọn nhỏ là hoàn cảnh xa lạ, hơn nữa đừng nhìn các bé còn nhỏ, nhưng kỳ thật lại rất biết nhìn sắc mặt của người khác, có lẽ là biết các giáo viên sẽ không nuông chiều bọn họ giống ba mẹ, nên không dám giận dỗi.
Các bé ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế, tầm mắt lại nhìn chằm chằm về phía các giáo viên, thậm chí có mấy bé cá biệt đều chảy nước miếng ra.
Bữa sáng cũng rất thơm, nhưng mùi hương lại không bá đạo như thịt kho tàu, càng đừng nói là giữa trưa con đừng có tôm xào rau mùa để ăn.
“Lúc trước tôi đã nghĩ muốn nếm thử thịt kho tàu mà nhất nhất làm, không nghĩ tới hôm nay có thể ăn được.” Cô giáo Vương nói xong lại chạy nhanh bưng cơm cho các bé.
“Của con đâu? Vì sao con không có?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)