Đơn giản làm vệ sinh xong đã hơn 9 giờ, Liễu Nhất Nhất mang cậu bé thay quần áo để chuẩn bị ra ngoài.
Là một đứa trẻ xuất thân từ cô nhi viện, cô không ngại đối với việc mặc quần áo cũ của người khác, tất nhiên, cô vẫn tìm đồ mới để thay thế cho đồ lót và đồ dùng bàn chải đánh răng linh tinh ở trong nhà.
Ngày hôm qua thời tiết thì mát mẻ, hôm nay lại là mặt trời chói chang.
Bọn họ ở tầng cao nhất, lên xuống cầu thang đều phải tốn không ít thời gian, nhưng mà Liễu Nhất Nhất ngược lại không có ý nuông chiều trẻ con, nắm tay của cậu bé dẫn cậu bé chậm rãi đi xuống.
Cậu bé cũng không mở miệng muốn cô ôm, hơi phấn chấn mà đi theo cô xuống thang lầu.
Cầu thang của căn nhà cũ này hơi cao, đối với người lớn mà thì nói còn ổn, đối với cậu bé mà nói lại phải đi một bậc thì dừng một chút.
Đứa trẻ ổn định vững chắc mà đi đường, dù sao cũng tốt hơn là chạy loạn nhảy loạn mà tự mình té ngã. Liễu Nhất Nhất cũng không thúc giục cậu bé, càng không trực tiếp ôm cậu bé lên bởi vì chê cậu bé đi chậm, mà là bước chậm kiên nhẫn chờ cậu bé từng bước một xuống bậc thang.
Bậc thang bảy tầng, khi đi đến mấy tầng dưới cùng, cậu bé càng đi càng vững vàng, tốc độ cuối cùng cũng nhanh hơn rất nhiều, nhưng mà cuối cùng khi đi ra khỏi tòa nhà, Liễu Nhất Nhất vẫn nhịn không được than thở trong lòng cậu bé thật đúng là chân ngắn.
Cậu bé không biết cô đang chửi thầm trong lòng, đang tươi cười xán lạn chỉ vào phía trước nói: “Dì, chỗ đó có chó!”
Trong tiểu khu có người nuôi chó là rất bình thường, Liễu Nhất Nhất nhìn qua, thấy người ta có dây dắt chó, thì lập tức thu tầm mắt lại mở dù ra.
Bình thường khi cô ra ngoài thường xuyên lười che dù, hôm nay cũng là nghĩ tới làn da của trẻ con rất non nớt, sợ cậu bé bị phơi nắng mới chú ý chuyện này.
“Con tự mình đi trước đi, thật sự đi không nổi thì dì lại ôm con.” Cô cũng không xác định đợi lát nữa phải đi bao xa, cho nên che dù xong thì nắm tay cậu bé dặn dò.
“Con có thể tự mình đi, không cần dì ôm.” Cậu bé nói xong thì nhấc chân bước đi.
Thấy cậu bé ngoan như vậy, trong mắt Liễu Nhất Nhất lộ ra ý cười: “Đây là con nhà ai, sao lại ngoan như vậy.”
“Là nhóc con của nhà dì nhỏ~”
Khóe môi của Liễu Nhất Nhất đều giơ lên, cảm giác không uổng phí công nuôi cậu nhóc ngoan ngoãn như vậy, xuyên không hình như cũng không thiệt thòi.
Nhà trẻ gần khu chung cư Hạnh Phúc nhất kia đi bộ năm sáu phút là đến, lúc này cô tất nhiên đến nơi đó trước.
Còn khoảng một tuần nữa mới tới thời gian nhà trẻ khai giảng, nhưng các giáo viên mầm non đã đến báo cáo với nhà trường, dù sao trước khi khai giảng còn có rất nhiều công việc cần chuẩn bị, ví dụ như quét dọn vệ sinh phòng học, sắp xếp hoàn cảnh các thứ.
Nhà trẻ của các cô ấy là nhà trẻ lâu đời, nguồn học sinh ổn định, mới kết thúc học kỳ trước cũng đã tuyển đủ học sinh mới, mấy ngày gần đây cô ấy đã từ chối rất nhiều phụ huynh đưa con đến đăng ký báo danh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






