Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ở Nhà Trẻ Làm Đầu Bếp Nuôi Bé Cưng Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Ngày hôm sau.

Hôm qua trời mưa không ngớt trong một thời gian dài, nhưng hôm nay là một ngày đẹp trời, trong ánh bình minh, chim hót líu lo.

Liễu Nhất Nhất bị tiếng chim hót đánh thức, vừa quay đầu liền thấy cậu bé bên cạnh đang dùng tay dụi dụi mắt.

“Con tỉnh rồi sao?” Giọng nói của Liễu Nhất Nhất mềm mại, chắc là cô đang nghĩ về cuộc sống ở chung của hai người họ sau này.

Cậu bé còn chưa tỉnh hẳn đã kêu "ừm" một tiếng, quay người chui vào trong lòng cô, bộ dạng bám dính thật đáng yêu.

Liễu Nhất Nhất cảm thấy còn sớm nên đưa tay vỗ nhẹ vào lưng cậu bé, mãi đến khi cậu bé nhắm mắt lại mới đứng dậy.

Vẫn còn một ít cơm thừa từ bữa tối ngày hôm qua, nên ăn sáng bằng món cơm chiên là một sự lựa chọn hợp lý.

Cô làm một món cơm rang đơn giản với rau củ và trứng trước khi gọi cậu bé dậy, cô định sau bữa ăn sẽ đưa cậu bé đi xem nhà trẻ.

"Dì, cơm dì chiên ăn ngon lắm!"

Phần cơm thừa rất thích hợp để làm cơm chiên, cơm chiên vàng óng, hạt mẩy rõ rệt, mùi thơm của cơm và trứng quyện vào nhau, ăn kèm rau củ xắt nhỏ tươi mát sẽ đánh thức ngay khẩu vị người ăn.

“Ngon lắm, ăn nhiều một chút đi.” Liễu Nhất Nhất nghĩ hai năm đầu sau khi được nhận nuôi cuộc sống vẫn còn khá ổn, vì vậy không đợi cậu bé ăn xong đã múc thêm cơm rang cho cậu bé.

Biết lát nữa sẽ ra ngoài, cậu bé có vẻ có chút kích động, đồ ăn cũng ngon miệng hơn, vô thức ăn một miếng thật to.

Liễu Nhất Nhất thấy cậu bé ăn đến nỗi hai gò má đều phồng thành bánh bao, nhắc nhở nói: “Ăn chậm một chút, cẩn thận đừng nghẹn.”

“Dạ.” Cậu bé gật gật đầu, tốc độ hơi chậm lại một chút, nhưng vẫn một muỗng tiếp một muỗng, miệng không ngừng.

Cô không cho nhiều dầu vào cơm chiên, ăn lên thơm mà không ngấy, rất nhanh cô và cậu bé đã cùng nhau giải quyết xong bữa sáng.

Ăn sáng xong, cô cũng không vội vã ra ngoài, dù sao cũng còn quá sớm có lẽ vẫn chưa có ai đến nhà trẻ.

“Dì, không phải cần đi nhà trẻ sao?”

Cậu bé đi theo phía sau cô xem cô rửa chén xong lại bắt đầu quét rác, vừa hỗ trợ lấy xẻng xúc rác vừa hỏi.

“Chờ dì làm vệ sinh một chút rồi đi.”

Nguyên chủ là người rất thích sạch sẽ, trong nhà cũng không bẩn, Liễu Nhất Nhất đơn giản quét dọn rồi lấy xẻng xúc rác từ trong tay cậu bé quét rác rưởi trên mặt đất vào.

Phanh ——

Cô mới vừa quét rác rưởi xong thì nghe thấy tiếng vang truyền đến từ phía sau, quay đầu thì thấy thùng rác đổ trên mặt đất, sàn nhà mới vừa được quét sạch sẽ thì rải rác khắp nơi.

Liễu Nhất Nhất nhìn thấy cậu bé đứng ở bên cạnh một bộ làm sai chuyện mà xoắn tay nhỏ, đoán chừng cậu bé muốn lấy thùng rác lại đây hỗ trợ, cho nên mở miệng an ủi: “Không sao, quét dọn là được rồi.”

Nghe được cô nói không sao cậu bé mới yên tâm, ngồi xổm xuống muốn nhặt rác rưởi.

“Con nâng thùng rác dậy là được rồi, để dì quét.” Cô nói xong lập tức cầm chổi lại đây.

Quét đất xong, thấy cậu bé muốn hỗ trợ cho chính mình, cô dứt khoát lấy miếng giẻ lau nhờ cậu bé hỗ trợ lau bàn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc