Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nương Tử Nhiều Phúc Chương 19: Khám Bệnh

Cài Đặt

Chương 19: Khám Bệnh

Mạnh Tiêu đi đến Chu Tước môn, băng qua cầu Long Tân, xuất hiện trong phố sá sầm uất. Hôm qua ngồi trong kiệu, nàng không thể ngắm nhìn lâu, bây giờ mới có thời gian quan sát chung quanh. Nơi này chủ yếu là bán thức ăn, quán cơm, quán thịt nướng, tiệm thịt, thậm chí có quán bán thịt chồn, thịt hồ ly. Có cửa hàng tên là Mai Gia bán các loại thực phẩm chế biến sẵn như ngỗng, vịt, thỏ, lươn và bánh bao, da gà, các loại nội tạng vân vân… Trước cửa treo một tấm biển, giá cả mỗi món trong vòng 15 văn.

Gần đến Chu Tước môn còn có cửa hàng bán ruột dê, gừng ướp khô, mứt sợi đỏ, đầu dê và chân giò kho cay. Bây giờ là mùa hè nên còn có rất nhiều món ăn theo mùa, bột ngũ cốc, xiên rau củ, đá bào tưới nước đường, thủy tinh xà phòng, đu đủ sống muối giòn, mơ muối gừng… Khiến người ta nhìn hoa cả mắt.

Sống lại một lần, Mạnh Tiêu không muốn bạc đãi bản thân. Nàng bỏ ra 7 đồng mua một bát đá bào tưới nước đường, ăn xong mới đi vào Chu Tước môn, sau đó tìm được Phương thị y quán ở gần châu kiều.

Khách trong Phương thị y quán hơi đông, bên trong có hai vị đại phu ngồi khám, còn có một người bốc thuốc. Mạnh Tiêu đứng vào cuối hàng trước đại phu trẻ tuổi, chờ một lát đến lượt nàng.

Khuôn mặt của đại phu trẻ tuổi ngăm đen, mặc áo dài vải đay màu xám, dùng dây vải xanh lam cột tóc lên. Hắn gọi nàng ngồi xuống, không hỏi nàng muốn khám gì mà bắt mạch luôn.

Bắt mạch một lát, hắn lại kêu nàng thè lưỡi, Mạnh Tiêu đều làm theo. Sau đó đại phu nhíu mày: “Dạo gần đây có phải hay bừng tỉnh lúc nửa đêm không?”

Mạnh Tiêu gật đầu: “Mỗi đêm ta hay bị tỉnh lại một hai lần.”

“Ban ngày có cảm thấy cơ thể mệt mỏi lạnh cóng không?”

“Có.”

Đại phu gật đầu, nói: “Mạch của ngươi vừa trầm vừa nghẹn ứ, cơ thể bị hư nhược nghiêm trọng, vốn dĩ đã khí huyết không đủ, lao tâm khổ lực, không nên mang thai, cho dù sinh ra hài tử đó ngươi cũng sẽ mất nửa cái mạng, sau này bị sảy thai lại càng tổn thương cơ thể, bị ứ đọng trong lòng dẫn tới khí trệ huyết ứ.”

Nói xong, đại phu dừng lại một lút rồi nói thêm: “Không nên ăn đồ lạnh.”

Nghĩ tới bát đá bào tưới nước đường mới ăn, Mạnh Tiêu hơi chột dạ.

“Trước mắt, quan trọng nhất vẫn là điều dưỡng. Chỉ cần điều dưỡng chu đáo thì sau này không phải là không có khả năng mang thai. Tuy nhiên về sau ngươi cần dùng vật đại bổ, chậm rãi ôn dưỡng.”

Thực ra đại phu hồi trước nói về sau nàng sẽ không có con cũng không sai. Thân thể Mạnh Tiêu bị hư nhược nghiêm trọng, gia cảnh lại bần hàn, không có tiền mua các loại thuốc bổ đắt đỏ điều dưỡng cơ thể, chắc chắn rất khó có con.

Mạnh Tiêu khẽ ừ: “Đại phu cố gắng điều dưỡng cho ta đi.”

Đại phu gật đầu, sau đó kê đơn thuốc cho nàng. Mạnh Tiêu cầm mười gói thuốc ra ngoài, tiêu hết 500 văn tiền.

Lúc trước mang thai, Mạnh Tiêu sợ sinh hài tử sẽ khiến nó chịu khổ nên lén lút dành dụm được mười lượng bạc, không tiết lộ với bất cứ ai. Không ngờ cuối cùng số tiền này vẫn dùng cho chính mình.

Nghĩ đến đây, Mạnh Tiêu che giấu cảm xúc, đi sang bên kia châu kiều.

Lúc nãy nàng hỏi thăm lão bản bán đá bào tưới nước đường thì biết ở cuối phố tây châu kiều có một tiệm rèn họ Lưu, tiểu nhi tử làm công ở bến tàu, có thể tìm đến hắn ta gửi thư, chẳng qua giá hơi cao.

Mạnh Tiêu sờ lá thư trong lòng, nhanh chóng đi tới đó.

Lão bản cũng nói rằng tiệm rèn nằm ngay bên cạnh Ngộ Tiên chính điếm, rất dễ tìm, chỉ cần thấy Ngộ Tiên chính điếm là xong. Ông ấy còn nói Ngộ Tiên chính điếm nổi tiếng là sản xuất rượu Ngọc Dịch, một cốc rượu Ngân Bình có giá 72 văn tiền, một gốc rượu Dương Cao càng có giá 81 văn, khách khứa ở đó toàn là người có tiền.

Quả nhiên chưa đến cuối phố tây, Mạnh Tiêu đã thấy Ngộ Tiên chính điếm. Đó là một tòa nhà cao ba tầng, trước cửa có cổng chào treo nhiều vật trang trí, bên trên cổng chào là một cây gậy đặt ngang, treo một lá cờ thay biển hiệu, trên cờ viết hai chữ “Rượu mới”, dưới mái hiên treo hai tấm biển “Thiên Chi”, “Mỹ Lộc” ở hai bên cửa vào.

Lúc đi ngang qua cửa hàng, Mạnh Tiêu còn thấy bên trong dựng một sân khấu, có người ngồi trên đó thuyết thư.

Mạnh Tiêu nhanh chóng tìm được tiệm rèn. Trước cửa bày không ít đồ sắt, bao gồm lưỡi liềm, cuốc, dao phay… Cửa tiệm rất nhỏ, Mạnh Tiêu đi vào thấy một nam nhân trung niên đang đả thiết trong góc, bên cạnh là lò lửa cháy hừng hực cực kỳ nóng bức.

Nghe thấy động tĩnh, người nọ ngoảnh đầu nhìn, thấy là Mạnh Tiêu thì hỏi thẳng: “Muốn đả thiết hay là gửi thư?”

Mạnh Tiêu liền biết mình không tìm nhầm người: “Gửi thư.”

Người nọ bèn chỉ vào một chiếc tủ ở bên kia: “Đặt phong thư trên nóc tủ đó là được, một lượng bạc.”

Quả thực là rất đắt. Nhưng không còn sự lựa chọn nào khác, trạm dịch chỉ gửi công văn, một phụ nhân bình thường như nàng không có người quen nào ở đây, chỉ còn cách bỏ tiền.

Mạnh Tiêu đi tới, chiếc tủ cao bằng nửa người, sơn đen như mực, trên nóc đã có hai phong thư, phong trên cùng là gửi tới Từ Châu, bên cạnh là hai lạng bạc vụn. Mạnh Tiêu lấy phong thư trong lòng ra, sau đó lấy ra một lượng bạc đặt bên cạnh, hỏi: “Lưu sư phó, bao lâu thư sẽ tới?”

Lưu sư phó đặt búa xuống: “Xem tình hình, nếu may mắn gặp được đồng hương của ngươi thì khoảng một tháng là gửi tới, nếu không may thì phải chờ một thời gian.”

Mạnh Tiêu gật đầu: “Làm phiền ông.”

Có lời nhắc nhở của nàng, lần này có lẽ đệ đệ sẽ không bị thương.

Khi đi ngang qua Ngộ Tiên chính điếm lần nữa, nàng thấy một chiếc xe ngựa che ô đen trước cửa, thùng xe cũng được chế tạo bằng gỗ màu đen, trông rất nặng nề và trang nghiêm. Rèm cửa gấm thêu màu xanh lá sẫm rủ xuống che khuất cảnh bên trong. Ngựa kéo xe là một con ngựa lông đỏ bóng bẩy, cao to cường tráng, treo tua rua đỏ trên đuôi. Ngựa đỏ đá chân ra sau, trông vô cùng khỏe khắn, tiểu nhị của Ngộ Tiên chính điếm đang cầm bã đậu vừa dỗ nó ăn vừa đi ra chuồng ngựa đằng sau, con ngựa thở phì phò, nhưng không chịu nhúc nhích.

Mạnh Tiêu thấy một chữ “Tiêu” trên nóc thùng xe, kìm lòng không đậu nhìn lâu một chút.

Đúng lúc này, bỗng có một trận rối loạn truyền ra từ trong cửa hàng. Không chờ Mạnh Tiêu có phản ứng thì đã thấy đám người chen chúc lao ra từ bên trong, còn có người hô to: “Giết người!”

Mạnh Tiêu cả kinh, muốn tránh đi nhưng đã trễ rồi. Chỉ trong giây lát, trước cửa hàng đã chen chúc đầy người, nàng bị xô đẩy đến bên cạnh ngựa đỏ, mũ che trên đầu rơi xuống, bị người chung quanh đạp nát.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc