Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nương Tử Nhiều Phúc Chương 17: Không Sao, Ta Không Say

Cài Đặt

Chương 17: Không Sao, Ta Không Say

Tạ Trường An mỉm cười ôn hòa: “Đường sá không xa xôi, chúng ta đi bộ về, nhân tiện ngắm nhìn phong cảnh Kinh đô.”

Hứa nương tử chỉ cười chứ không nói gì, sau đó quay sang đối diện với Tiêu nương tử, ánh mắt rất khó nói.

Các nàng vừa nghe Mạnh Tiêu nói hai người sống ở ngoại thành, lúc đến đây còn ngồi kiệu.

Con người Tạ Trường An cũng không trong sạch như mặt ngoài.

Mạnh Tiêu cứ như không biết gì cả, lo lắng nhìn Tạ Trường An: “Lang quân uống bao nhiêu rượu mà sao mặt đỏ vậy?”

Tạ Trường An nắm tay Mạnh Tiêu: “Không sao, ta không say.”

Tạ Trường An không nghĩ nhiều, nâng cánh tay lên ngửi theo phản xạ. Ngoài mùi rượu còn có mùi son phấn của nữ nhân, hòa cùng nhau quả thực hơi khó ngửi. Hắn ta biết Mạnh Tiêu rất thính mũi, cho dù mùi hương nhạt nhẽo cỡ nào nàng cũng ngửi được. Hắn ta sợ nàng sẽ phát hiện nên vội xê dịch về phía trước, kéo xa khoảng cách với nàng.

“Vậy thì ta tránh xa nàng một chút.”

Mạnh Tiêu khẽ “ừ”, lạnh lùng nhìn Tạ Trường An đi đằng trước.

Kiếp trước nàng không bước chân ra khỏi cửa, bên ngoài đồn nàng không thể sinh con, Tạ Trường An không có con nhiều năm mà vẫn không rời không bỏ nàng, tính nết của nàng quái dị cứng đầu, chiếm giữ trượng phu không cho hắn nối dõi tông đường, vô đức vô hiền.

Lần này thì không, nàng sẽ đường đường chính chính rời xa Tạ Trường An.

Nghĩ đến đây, nàng cười nói: “Hôm nay thiếp thân ăn cơm trên yến hội rất vui, cảm ơn phu quân đã thông cảm cho thiếp thân.”

Tạ Trường An mải nghĩ dáng vẻ Thẩm Tâm Nguyệt khi nhào vào lòng hắn ta lúc trước, nghe vậy thì quay đầu, cười gượng: “Nàng vui là được rồi.”

Mạnh Tiêu không quan tâm hắn có yên lòng hay không.

Hai người về đến nhà thì đã rơi vào khoảng giờ thân (từ 3 đến 5 giờ chiều). Mạnh Tiêu đến phòng của Điền thị trước. Trên tường sảnh chính ngoài nhà chính treo tranh vẽ và câu đối của Tạ Trường An, bên dưới là một tấm bàn dài, đằng trước đặt bàn ghế vuông vức sơn đỏ, ngày thường cả nhà ăn cơm sẽ ngồi trên bàn vuông.

Có lẽ là vì nhà cửa đơn sơ nên ngày thường không thấy Tạ Trường An dẫn bạn bè về nhà ăn cơm. Hồi trước ở Hoàng Trúc thôn, thi thoảng Tạ Trường An còn sẽ dẫn bạn cùng trường về nhà.

Nghe thấy tiếng gõ cửa của Mạnh Tiêu, Điền thị đứng dậy từ trên giường, đi ra mở cửa.

Điền thị suốt ngày nói thân thể mình không khỏe, dần dà công việc trong nhà đều đặt trên vai Mạnh Tiêu và Tạ Du.

Thấy nàng, Điền thị thản nhiên hỏi: “Về rồi đấy à?”

Mạnh Tiêu không chút để bụng thái độ của bà ta. Nàng mỉm cười, dịu dàng nói: “Vâng, con vừa về.”

Điền thị nhìn thoáng qua bên ngoài, không thấy nhi tử đâu thì rời mắt, ngồi xuống cạnh bàn vuông: “Yến hội thế nào?”

Mạnh Tiêu cầm ấm trà trên bàn, rót một chén nước cho bà ta rồi cười nói: “Các món ăn vô cùng phong phú tinh xảo, toàn là những món con chưa được ăn bao giờ.”

Nghe vậy, Điền thị đắc ý: “Nếu không có nhi tử của ta thì sao con có thể được ăn ngon như vậy.”

Mạnh Tiêu mỉm cười đưa chén cho bà ta rồi ngồi xuống đối diện, giọng nói càng dịu dàng hơn: “Mẹ, dạo gần đây con hồ đồ quá, cứ nghĩ quẩn khiến mẹ phí tâm, đều là lỗi của con.”

Dừng lại trong chốc lát, nàng đổi đề tài: “Hôm nay con làm quen với mấy vị nương tử trong yến hội, trò chuyện với nhau rất hợp ý. Con nghe Hứa nương tử nói ở bên kia châu kiều có một đại phu họ Bạch, y thuật rất cao siêu. Phu quân của Hứa nương tử chính là Trạng nguyên lang năm nay, giờ nhậm chức ở Quốc Tử Giám, Hứa nương tử đến Kinh Đô thành sớm hơn nhà mình nửa năm, nhà mẹ đẻ của tỷ ấy có họ hàng sống ở đây nên xem như quen thuộc Kinh thành. Nghe nói tỷ tỷ họ hàng xa của tỷ ấy sức khỏe ốm yếu, mãi vẫn không thể mang thai, may mà nhờ Bạch đại phu chữa khỏi.”

Nói tới đây, Mạnh Tiêu nhìn bà ta bằng ánh mắt mong chờ: “Mẹ, con muốn đến đó thử một lần. Con còn trẻ, chỉ cần tĩnh dưỡng thân thể thì có lẽ vẫn sinh con được. Con cũng hy vọng sẽ sinh một tiểu tử mũm mĩm cho phu quân.”

Nghe vậy, Điền thị mấp máy môi, định nói gì đó. Nhưng Tạ Du đứng ngoài cửa nghe một lát lập tức vào phòng: “Tẩu tử nói rất đúng, đại phu lần trước con thấy không đáng tin chút nào, chẳng khám gì mà đã phán cơ thể của tẩu tử bị hỏng rồi, cứ như lừa tiền vậy. Dương lão tiên sinh ở Hoàng Trúc thôn chúng ta còn phải bắt mạch thật lâu, hỏi rất nhiều vấn đề mới nói là bệnh gì, nên dùng thuốc gì.”

Điền thị thở dài: “Tùy con, nếu có thể điều dưỡng khỏe mạnh thì tốt.”

Mặc dù bà ta có chút ý nghĩ với tiểu thư của Thẩm gia kia, nhưng nói thật, chẳng qua là vì bà ta cho rằng Thẩm gia có thể giúp đỡ nhi tử, thực tế trong lòng bà ta không hề bất mãn với Mạnh Tiêu. Chính bà ta cũng biết rõ nhiều năm qua Mạnh Tiêu đã trả giá bao nhiêu, nếu nàng không gồng gánh gia đình này thì e rằng nhi tử cũng khó có thể thi đậu trong thời gian ngắn.

Nếu Mạnh Tiêu có thể sinh một tôn tử mũm mĩm cho bà ta, bà ta sẽ nhắc nhở nhi tử sống yên ổn.

Mạnh Tiêu còn nói mấy câu êm tai, sau đó đi theo Tạ Du ra ngoài.

Ra khỏi cửa, Tạ Du vui vẻ nói: “Tẩu tử, tẩu suy nghĩ rõ ràng thì không còn gì tốt hơn, nhà chúng ta nhất định sẽ có hài tử.”

Mạnh Tiêu mỉm cười, xoa mặt nàng ấy.

Hài tử ngốc, nàng sẽ không có con đâu.

Sáng hôm sau, Mạnh Tiêu đội mũ che lụa mỏng ra ngoài.

Hôm qua nàng kể Bạch đại phu cho Điền thị nghe chỉ toàn là bịa chuyện. Nhưng quả thực là nàng muốn tìm một đại phu khám bệnh. Kiếp trước sau khi bị sảy thai, nàng đau khổ tột độ nên không dưỡng thân thể khỏe mạnh, dẫn tới sức khỏe suy yếu, thường xuyên sinh bệnh. Lần này mặc dù đã tĩnh dưỡng nửa tháng, song vẫn phải đi khám lại.

Nàng phải sống thật lâu để chờ xem kết cục sau này của Tạ Trường An và Thẩm Tâm Nguyệt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc