Những sự việc như vậy, tới ngày hôm sau đã lan truyền khắp Giang Châu, không ai không biết.
Trong phủ họ Lâm, mấy tỳ nữ lắm miệng đang lười biếng tụ tập ở hành lang, rôm rả buôn chuyện phiếm: “Ây, các người có biết chuyện của vị cô nương Trương gia kia không?”
Một nha hoàn tên Thanh Diện nghe vậy liền bĩu môi: “Chuyện này thì ai mà chẳng biết. Hiện giờ cả Giang Châu đều đã đồn ầm lên rồi. Người ta đều nói Trương đại nhân ở huyện nha không biết dạy con, giữa bữa tiệc định quyến rũ Định Viễn Hầu gia nhưng không thành, ngược lại còn bị người ta ghét bỏ. Bây giờ á, vị Cô nương Trương gia kia e là nhục nhã đến mức chỉ muốn đâm đầu chết quách cho xong.”
Mấy nha hoàn thi nhau thở vắn than dài, nhưng thực chất ai nấy đều mang tâm lý háo hức xem kịch vui.
Một nha hoàn khác tên Thu Nguyệt hừ lạnh một tiếng: “Ta nói nhé! Cô nương Trương gia kia đúng là ngu ngốc, mắt để trên đỉnh đầu. Định Viễn Hầu là người mà ả ta có thể với tới được sao? Cũng không chịu tự cân đo đong đếm lại bản thân, mộng tưởng hão huyền trèo cao làm Hầu phu nhân cơ đấy!”
“Còn không phải sao.” Thanh Diện lập tức hùa theo: “Thế nên mới nói hai vị tiểu thư trong phủ chúng ta thông minh biết bao! Mắt chỉ nhắm vào vị Tạ Tam công tử kia thôi. Nhưng tiếc thay, xem ra thủ đoạn của Nhị tiểu thư vẫn cao tay hơn một bậc.”
Tạ Tử Thận ân cần săn sóc Lâm Uyển Nương ra sao trong mấy ngày nay, bọn họ đều nhìn thấu cả. Thế là tò mò bàn tán: “Các người nói xem, Nhị tiểu thư cuối cùng có thể gả cho Tạ Tam công tử được không?”
“Ta thấy mong manh lắm.”
Cách một bức tường, phía ngoài cửa nguyệt môn, giọng của Thanh Diện vang lên rõ mồn một: “Tạ Tam công tử là thân phận thế nào? Khắp thành Kim Lăng này, có quý nữ nào mà không hơn Nhị tiểu thư nhà ta chứ. Huống hồ tiểu thư chỉ là thứ nữ do di nương sinh ra, Tạ Tam công tử chắc cũng chỉ thấy mới mẻ nên muốn chơi đùa qua đường một chút mà thôi.”
Thải Nhạn tức tối nghiến răng, xắn tay áo: “Dám nói xấu sau lưng cô nương, để ta ra xé xác bọn chúng!”
Lâm Uyển Nương trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn. Cũng may nàng tự biết mình biết ta, chưa từng sinh lòng trèo cao với vị Hầu gia đó. Nếu không, kết cục của nàng hiện tại chính là Trương Doanh Doanh thứ hai.
Trùng hợp thay, bên kia tường lại có người thở dài: “Chỉ tội nghiệp cô nương Trương gia, ầm ĩ ra cơ sự này, sau này muốn tìm nhà chồng e là khó như lên trời.”
Nói chẳng sai! Thế đạo này phận nữ nhi vốn dĩ đã muôn vàn gian truân, dẫu có là gia quyến của phủ nha đại nhân thì cũng khó lòng thoát khỏi búa rìu dư luận. Những lời đồn đại vớ vẩn trên đời này hoàn toàn có thể tước đoạt mạng sống của một con người. Cảnh ngộ sau này của cô nương Trương gia chắc chắn là vô vàn khốn đốn.
Lâm Uyển Nương rốt cuộc cũng cản Thải Nhạn lại, không cho nàng qua đó đánh người: “Tội gì phải rước bực vào thân, ngươi xé miệng một người này, chẳng lẽ lại lấp được miệng lưỡi thế gian? Tóm lại mặc xác bọn họ, chúng ta không đếm xỉa tới là xong.”
Miệng thì nói vậy, nhưng đợi tới khi đám nha hoàn giải tán, lúc Thanh Diện lững thững đi dọc hành lang, liền có người lén lút bám theo sau lưng ả. Thừa dịp xung quanh vắng vẻ, người nọ nhặt một nắm quả hồ thương tử vào trong khăn tay, dùng sức ném thẳng lên đầu Thanh Diện.
“Á ——”
Chiếc khăn vốn bọc lỏng lẻo, vừa chạm trúng đầu liền bung ra, hàng loạt quả rơi lả tả xuống đầu ả. Mùa này quả ké đã rụng hết lớp vỏ xanh, trở nên cứng cáp, hễ vướng vào tóc là bám chặt lấy không buông.
Thanh Diện cuống cuồng giơ tay gỡ, ngặt nỗi ở phía sau không nhìn thấy gì, càng kéo càng rối tung rối mù, tức tối giậm chân rầm rầm: “Ta vừa mới dậy sớm chải búi tóc mà!”
Lời còn chưa dứt, một nắm bùn lại bay vèo tới, đập trúng ngang eo ả, làm bẩn luôn chiếc váy lụa còn mới.
“Là ai?!” Thanh Diện đỏ hoe cả mắt, hùng hổ quay ngang quay dọc tìm kiếm: “Kẻ nào không biết xấu hổ dám đánh lén ta ở phía sau? Có giỏi thì bước ra đây xem nào!”
Xung quanh vắng tanh vắng ngắt, lấy đâu ra bóng người.
Vị cô nương vừa làm chuyện xấu sớm đã kéo Thải Nhạn chạy té khói, mãi đến khi cách một đoạn thật xa mới nhịn không nổi đưa tay che miệng cười rũ rượi.
“Đáng đời! Ai bảo cái tội dám đứng sau lưng nói xấu cô nương.” Hóa ra nắm bùn lúc sau là do chính tay Thải Nhạn ném. Cả chủ lẫn tớ nhà này nào có ai thuộc diện biết nuốt giận vào bụng, bị người ta nói xấu thì nhất định phải tìm cách trả đũa bằng được ở chỗ khác.
Lâm Uyển Nương trút được cơn giận, trong lòng vô cùng sảng khoái. Nàng vỗ vỗ hai tay, quay sang bảo Thải Nhạn: “Được rồi, chúng ta đi tìm di nương thôi.”
Lâm phủ này có một tòa đình tên gọi là Lăng Vân. Đúng như tên gọi của nó, đình được xây dựng trên ngọn núi giả cao nhất trong hoa viên, mang ngụ ý bước lên cao chạm tới tận tầng mây. Nếu đứng từ ngôi đình này nhìn xuống, có thể thu trọn toàn cảnh Lâm phủ vào trong tầm mắt, dĩ nhiên hành động vừa rồi của vị cô nương kia cũng không lọt khỏi tầm nhìn.
Thanh Sơn đứng chờ phía sau Tạ Quân, bẩm báo tường tận từng chi tiết sự việc mà hắn đã tra xét.
“Lại là đồ giả.”
Nơi cuối hành lang, tà váy màu vàng nhạt của cô nương nọ lướt qua rồi khuất bóng. Tạ Quân thu hồi ánh mắt, hàng chân mày khẽ cau lại: “Thảo nào nàng ta lại hao tổn tâm cơ đến vậy.”
Thanh Sơn cẩn trọng hỏi: “Hầu gia, chuyện này lão gia Lâm phủ vẫn không hề hay biết, chúng ta có nên nhắc nhở một chút không?” Dẫu sao Tạ - Lâm hai nhà cũng có quan hệ thông gia, xét về tình về lý thì đều nên đánh tiếng.
“Không vội.” Tạ Quân rũ mắt xuống, ánh nhìn lại hướng về phía cuối dãy hành lang tĩnh mịch, giọng điệu trầm đục nặng nề: “Cứ xem thử nàng ta rốt cuộc muốn giở trò gì.”
Lâm Uyển Nương hồn nhiên không hay biết bản thân đã bị người khác theo dõi. Nàng tới Đông viện tìm Khương thị. Cửa phòng vừa đóng kín, hai mẹ con liền thì thầm to nhỏ.
Khương thị hận đến nghiến răng: “Quả nhiên đúng như lời con nói, người cha khốn kiếp kia của con bên ngoài đã lén lút nuôi người khác! Ông ta còn định giấu giếm, không muốn cho ta biết. Cũng may là con nhìn thấu chọc thủng, nếu không ta đã bị ông ta lừa cho đến chết!”
Lâm Sùng Văn vốn dĩ ôm tâm tư muốn gạt bà cho đến cùng. Chỉ đợi tới ngày kiệu hoa rước vào cửa, ván đã đóng thuyền, chuyện không thể xoay chuyển được nữa.
Khương thị căm phẫn khó bình, uất ức nói với Lâm Uyển Nương: “Con đoán xem người cha khốn nạn của con đã ngụy biện những gì? Ông ta bảo làm vậy là vì muốn tốt cho mẹ con ta. Ta nhổ vào ——”
“Rõ ràng là ông ta đỏ mắt nhòm ngó phần gia tài phú quý kếch xù của nhà người ta, thế mà còn lôi mẹ con ta ra làm bia đỡ đạn! Nếu ông ta thật lòng muốn tốt cho chúng ta, sao không nâng ta lên làm bình thê đi? Như thế thì con mới danh chính ngôn thuận trở thành đích nữ chứ.”
Khương thị đã sai người điều tra rõ ngọn ngành lai lịch của nữ nhân họ Thôi sắp gả tới kia. Ả vốn là tiểu thư Thôi gia ở mạn Nam thành. Nhà họ Thôi đời đời theo nghiệp thương lái, kinh doanh trang sức trâm châu, lụa là gấm vóc, lớn bé sở hữu hơn hai mươi gian cửa hiệu, ở Giang Châu cũng được coi là có chút máu mặt. Chẳng qua nữ nhân Thôi thị này mệnh số xui xẻo, gả cho chồng trước chưa được hai năm thì y đã bạo bệnh qua đời. Nhà mẹ đẻ xót con, lại đón ả về nhà, định bề kén cho ả một chàng rể hiền khác. Nào ngờ, lại lọt vào tầm ngắm của Lâm Sùng Văn.
“Di nương nhỏ giọng chút, cẩn thận có người nghe thấy.” Lâm Uyển Nương kéo bà ngồi xuống ghế, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Di nương hà cớ gì phải bực dọc vì chuyện này? Người chung sống với người cha hờ kia của con bao năm qua, chẳng lẽ đến hôm nay mới nhìn thấu tính tình của ông ta sao? Hơn nữa, chuyện này vẫn còn đường xoay chuyển, di nương gấp gáp làm gì.”
Khương thị lập tức nảy sinh hứng thú, vội vã hỏi: “Còn đường xoay chuyển gì nữa? Con có cách nào rồi sao?”
Lâm Uyển Nương gật đầu. Tự nhiên là có cách.
Kiếp trước các nàng vì không chút phòng bị, cứ thế mơ mơ hồ hồ để người ta hại chết. Đời này đã tường tận hung thủ đứng sau là kẻ nào, làm sao có chuyện ngồi im chờ chết.
“Nếu di nương không muốn Thôi thị kia bước chân vào cửa phủ thì vô cùng đơn giản.” Lâm Uyển Nương nhìn thẳng Khương thị, chậm rãi phân tích: “Cha muốn cưới ả là một đằng, nhưng giả dụ xảy ra sự cố gì đó khiến chính Thôi thị không muốn gả nữa thì sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



