Cho tới tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại khung cảnh hai mẹ con bi thảm bỏ mạng trong cơn bão tuyết ở kiếp trước, Lâm Uyển Nương vẫn cảm thấy rùng mình.
Bản thân nàng thì chẳng đáng nói, nhưng còn người di nương đáng thương đã đồng cam cộng khổ cùng hắn bao nhiêu năm, vậy mà hắn nhẫn tâm gạt bỏ tình nghĩa, nhất quyết đẩy nàng vào chỗ chết.
Thật tàn nhẫn và vô tình. Lúc này hắn lại vác mặt đến tìm nàng, mộng tưởng rước thêm thê thiếp, tận hưởng hạnh phúc đủ đầy.
Quả là không biết xấu hổ đến tột độ.
Lâm Uyển Nương trong lòng đã có đối sách, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Uyển Nương hiểu, mọi sự phụ thân làm đều vì chúng ta. Phụ thân yên tâm, con sẽ tự tìm di nương mà khuyên giải.”
“Tốt, tốt, tốt.” Được nàng cam đoan, Lâm Sùng Văn vui mừng ra mặt.
Lâm Uyển Nương sức khoẻ vẫn chưa phục hồi, hắn cũng không tiện lưu lại lâu. Ngồi thêm chốc lát, tỏ bày tâm ý phụ tử thâm tình rồi đứng lên cáo từ.
Lâm Uyển Nương định đứng lên tiễn khách thì bị Lâm Sùng Văn ngăn cản: “Con còn mệt, không cần đa lễ, mau nghỉ ngơi cho tốt.”
Hắn bước chân ra khỏi phòng, thần sắc tỏa ra sự đắc ý và thoải mái.
Nay mọi việc đều như ý nguyện, có hy vọng dựa vào thế lực lớn của nhà họ Tạ, bản thân lại sắp đón tân nương vào nhà, con đường tương lai chắc chắn rực rỡ gấm hoa, tiền đồ sáng lạn.
Cũng với sự đắc ý ấy, Trương Tri Ngạn – tân Tri châu Giang Châu – đang tràn đầy hy vọng.
Giang Châu cách kinh đô Kim Lăng vạn dặm xa xôi. Các quan viên bị đày tới chốn này thường con đường thăng tiến bị chặn đứng, người bình thường muốn dựa dẫm vào thế lực trong triều là điều cực kỳ khó khăn. Giờ đây Định Viễn Hầu của Kim Lăng tự thân hạ cố Giang Châu cứu tế, đó quả là cơ hội hiếm có để vươn lên.
Nếu có thể ghi điểm trước mặt vị Bồ Tát sống này, nhận được sự thưởng thức của hắn, con đường quan lộ của mình sẽ thênh thang mở rộng.
Cho dù chiến tích không đáng nói, chỉ cần hầu hạ vị Bồ Tát này chu đáo, không có công thì cũng có lao, biết đâu sau này khi luận công ban thưởng, mình sẽ được chia phần.
Trương Tri Ngạn thầm lên một loạt các dự định. Gần đây tình hình hạn hán ở Giang Châu rất khắc nghiệt, không tiện tính toán mưu lược. Nhưng hiện giờ, khi hạn hán bắt đầu giảm nhẹ, đạo tặc trên núi bị tiêu diệt gần hết, chính là lúc để bày một yến tiệc mừng công.
Hắn gửi thiệp mời Tạ Quân và Tạ Tử Thận cùng đến tham dự yến tiệc.
Khỏi cần bàn đến những lời nịnh hót tại bữa tiệc, khi tiệc đã được một nửa, một nữ tử uyển chuyển bước vào, thân hình mảnh mai yểu điệu, khuôn mặt xinh xắn động lòng người.
Đó chính là nữ nhi nhỏ tuổi của Trương Tri Ngạn, vừa độ tuổi mười sáu, mười bảy, nhan sắc như đóa hoa đang độ bung nở, mê hoặc lòng người.
Trương Tri Ngạn cười đứng dậy giới thiệu: “Đây là tiểu nữ Doanh Doanh, tài nghệ tuy nông cạn, nhưng cũng biết đôi chút cầm kỹ. Nghe tin hôm nay phủ có thiết tiệc mời quý nhân, nên tiểu nữ muốn đánh vài bản nhạc góp vui, mong Hầu gia và Tam công tử rộng lòng thưởng thức.”
Thiếu nữ cũng dịu dàng hành lễ: “Tiểu nữ Doanh Doanh, bái kiến Hầu gia, bái kiến Tam công tử.”
Trương Tri Ngạn mang cùng dã tâm với Lâm Sùng Văn. Định Viễn Hầu phủ vốn là nơi quyền quý, nữ tử nào may mắn lọt vào mắt xanh của họ, chẳng phải là chim sẻ biến thành phượng hoàng hay sao? Cơ hội hiếm có này, Trương Tri Ngạn sao có thể bỏ lỡ?
Trong bữa tiệc chỉ có hai vị quý nhân.
Trước yến tiệc, Trương Tri Ngạn đã cẩn thận dặn dò con gái: “Hầu gia tuy hiển quý, nhưng đã có hôn ước với Bình Dương công chúa, không phải mối nhân duyên tốt. Chi bằng để mắt tới Tam công tử của Tạ gia. Nếu con chiếm được lòng hắn, biết đâu có ngày theo hắn về Kim Lăng, làm vị phu nhân của Hầu phủ.”
Lúc đó, Trương Doanh Doanh vâng lời răm rắp, nhưng vừa ngồi vào yến tiệc nàng lập tức thay lòng.
Trong lúc thi lễ, nàng liếc nhìn hai vị khách quý qua khoé mắt. Tam công tử Tạ Tử Thận dáng vẻ thư sinh thanh nhã, cũng là vị lang quân tuấn tú ít thấy. Nhưng so với Tạ Quân, lại trở nên lu mờ. Sự trầm ổn, nét cương nghị thanh cao, vẻ đơn độc của hắn toát ra khí chất áp đảo. Chỉ khẽ liếc nhìn một lần cũng khiến tim nàng đập loạn nhịp.
Xuân tâm của thiếu nữ nảy mầm, nàng hoàn toàn đắm chìm.
Bản thân vốn luôn tự cao tự đại, coi mình hơn người. Đính hôn với công chúa thì sao? Ai dám chắc phò mã lại không thể có một tri kỷ bên cạnh?
Nàng vừa gảy đàn, vừa đăm đắm hướng ánh nhìn về phía Tạ Quân ngồi vị trí trung tâm. Sự mạnh dạn ấy không thể qua mắt ai trong bữa tiệc.
Và tất nhiên, Tạ Quân cũng nhận ra. Hắn rũ mắt, nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, thái độ chẳng tỏ vẻ gì khác thường.
Một khúc đàn kết thúc. Thiếu nữ tiến đến dâng rượu: “Hầu gia, Doanh Doanh kính ngài.”
Bàn tay thon dài mượt mà dâng lên chén rượu lấp lánh, ánh mắt nàng thẹn thùng và quyến luyến.
Tất cả quan khách đều hướng mắt về phía họ. Cánh tay dâng chén rượu của Doanh Doanh đã mỏi nhừ, nhưng Tạ Quân vẫn chẳng có vẻ gì muốn nhận lấy.
“Hầu gia...” Trương Doanh Doanh khẽ gọi, giọng nói nhỏ dần, mang theo sự thận trọng và đôi chút tủi thân.
Tạ Quân ngước nhìn nàng, đôi mắt sâu thăm thẳm không thấy đáy. Trương Doanh Doanh bất giác rùng mình e sợ. Ánh mắt hắn quá lạnh lùng, tựa như muốn xuyên thủng tâm can nàng.
Nàng định rụt tay lại, nhưng đúng lúc đó, hắn đưa tay nhận lấy ly rượu, khẽ cười đáp lại: “Đa tạ Doanh Doanh cô nương.”
Hắn cực kỳ kiên nhẫn, gật đầu nhẹ: “Rất hay.”
Lời khen ấy như một luồng gió làm bùng lên ngọn lửa hy vọng trong lòng nàng. Đôi mắt nàng rực sáng: “Doanh Doanh còn biết nhiều bản nhạc khác, nếu có cơ hội...”
Chưa nói hết câu, nàng đã bị Tạ Quân nhẹ nhàng ngắt lời: “Doanh Doanh cô nương.”
“Dạ?” Nàng bối rối. Hắn chậm rãi nói tiếp: “Cô nương khiến ta nhớ đến một người quen cũ.”
Nàng nghĩ hắn đang cố tìm cách làm thân, e thẹn cúi mặt: “Thật... thật sao?”
Hắn khẽ gật đầu, hỏi ngược lại: “Cô nương có biết nếu nàng ấy có mặt trong bữa tiệc hôm nay, nàng ấy sẽ làm gì không?”
Trương Doanh Doanh ngơ ngác lắc đầu. Tạ Quân đưa mắt về phía khác, nàng dõi theo ánh nhìn của hắn, dừng lại ở Tạ Tử Thận.
Giọng nói nhẹ nhàng, vừa đủ hai người nghe thấy, vang lên bên tai nàng: “Nếu nàng ấy ở đây, chắc chắn sẽ không dám khiêu khích ta, mà chỉ dồn toàn bộ tâm trí lên hắn.”
Trương Doanh Doanh bối rối: “Hầu gia, Doanh Doanh không hiểu ý ngài là gì.” Nàng thực sự không hiểu.
Hắn mỉm cười nhẹ nhàng, khí chất phong nhã, nhưng những lời thốt ra lại sắc bén và tàn nhẫn: “Ta từng nghĩ nhị tiểu thư Lâm gia đã đủ ngốc, không ngờ Doanh Doanh cô nương còn lợi hại hơn.”
Khuôn mặt hắn bỗng tối sầm lại, hất mạnh chén rượu nàng vừa dâng xuống đất.
Mọi thứ thay đổi chóng vánh. Các vị khách đồng loạt ngoái nhìn.
Trương Tri Ngạn ý thức được có điềm báo chẳng lành, vội vàng lại gần cười giả lả, chưa kịp mở lời đã thấy sắc mặt lạnh tanh của Tạ Quân, hắn gầm lên đầy tức giận: “Trương đại nhân dạy dỗ nữ nhi tốt lắm!”
Hắn phẩy tay rời đi, mặc kệ những lời van xin cản đường của Trương Tri Ngạn.
Nữ tử đáng thương chẳng biết mình làm sai điều gì, thẫn thờ đứng sững, nhìn quanh thấy bao nhiêu con mắt soi mói, chỉ thấy nhục nhã ê chề, lấy tay ôm mặt oà khóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



