Người đứng trước mặt nàng, nào phải ai khác mà chính là Tạ Quân.
Vị lang quân trẻ tuổi dung mạo xuất chúng, mày kiếm mắt tinh túy như mực vẽ, khí chất thanh cao thoát tục, chỉ có ánh mắt nhìn qua lại lạnh nhạt đến mức vô tình.
Trái tim Lâm Uyển Nương run lên bần bật. Xong rồi...
Nàng vẫn còn khắc sâu trận đòn gõ tay trong gian phòng tối của Tạ Quân. Nàng đã tốn bao công sức trốn tránh ngần ấy thời gian, chẳng ngờ hôm nay lại đâm sầm ngay trước mặt hắn.
Theo bản năng, nàng vội vã muốn lùi lại trốn sau bình phong. Nàng thực sự rất sợ người đàn ông này.
Nhưng hoảng loạn sinh ra vụng về, tầng váy vướng víu vấp vào chân nàng. Nàng vội đưa tay vin vào bình phong mượn lực, nhưng tấm bình phong mỏng manh vốn chỉ để trang trí làm sao chịu nổi sức nặng nhường ấy.
“Á ——” Cùng với tiếng kinh hô, tấm bình phong ầm ầm đổ sập xuống.
Thải Nhạn canh chừng bên ngoài nghe tiếng động lớn liền cuống cuồng chạy vào: “Tiểu thư, có chuyện gì vậy?”
Lời kêu kinh ngạc kẹt cứng trong cổ họng nàng tì tất. Nàng thấy bức bình phong đổ nát giữa phòng, và thấy cả vị tiểu thư nhà mình đang ngã trọn vào lồng ngực Tạ Quân, hồn xiêu phách lạc.
Bàn tay hắn, vẫn đang đặt hờ lên vòng eo mềm mại tựa không xương của tiểu thư.
Hóa ra lúc bình phong đổ xuống, Tạ Quân đã giang tay kéo nàng ôm vào lòng, nhờ vậy nàng mới thoát khỏi cảnh bị bình phong đè trúng.
“Tiểu thư ——” Tiếng gọi của Thải Nhạn kéo thần trí Lâm Uyển Nương quay về. Nàng vội vã lùi ra khỏi lồng ngực Tạ Quân.
Vẫn là vòng eo liễu thon thả mềm mại ấy, khi rời đi khẽ lướt qua đầu ngón tay hắn, thân hình uyển chuyển nhu nhược tựa không xương, chỉ thoáng qua đã rời khỏi.
Cô nương hơi lùi lại một bước, cụp mắt cúi người thi lễ: “Đa tạ Hầu gia.”
Đối với Tạ Quân, nàng xưa nay chỉ muốn tránh mặt càng xa càng tốt. Thải Nhạn nhanh nhảu tiến lên đỡ lấy nàng: “Tiểu thư không sao chứ?”
Lâm Uyển Nương khẽ lắc đầu. Trong lòng nàng lo sợ bất an, nhưng ngoài mặt đành phải cố gắng giả vờ trấn định nhìn Tạ Quân: “Không biết Hầu gia đại giá quang lâm, không kịp nghênh đón từ xa, mong Hầu gia thứ tội.”
Nàng lại cẩn trọng dò xét: “Không biết Hầu gia tìm Uyển Nương là có chuyện gì chỉ giáo?”
“Sớm đã nghe tin Lâm nhị tiểu thư thân thể ôm bệnh, hôm nay rảnh rỗi, ta đặc biệt ghé qua thăm hỏi cô nương.” Tạ Quân nhạt giọng đáp.
Tạ Quân vén vạt áo, tự động ngồi xuống bên bàn trà dành cho khách, ngước mắt nhìn nàng: “Lâm nhị cô nương đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Dưới ánh mắt thấu tâm can của hắn, Lâm Uyển Nương cảm thấy mình như bị nhìn thấu, chẳng còn chỗ nào che giấu.
Nhưng nàng vẫn phải tiếp tục diễn tròn vai một tiểu thư khuê các tri thư đạt lý, ngoan ngoãn rũ mắt: “Đã khá hơn nhiều, đa tạ Hầu gia nhọc lòng nhớ tới.”
Nàng ngập ngừng giây lát rồi nói tiếp: “Ban nãy là Uyển Nương đường đột, nhận nhầm Hầu gia. Đã mạo phạm Hầu gia, xin Hầu gia chớ trách tội.”
Lâm Uyển Nương lấy khăn tay che miệng, ho húng hắng hai tiếng, sợ sệt ngước mắt nhìn hắn. Dáng vẻ mong manh, vô tội và đáng thương ấy quả thật chẳng khác nào Tây Thi ôm tâm ngực, chỉ cầu mong hắn nể tình nàng liễu yếu đào tơ mà quên đi chuyện vừa rồi.
Ánh mắt mong mỏi của nàng diễn hơi quá đà.
Tạ Quân khẽ mỉm cười, lại thẳng thừng vạch trần nàng: “Lâm nhị cô nương không cần phải làm thế.”
“Dạ?” Nàng tỏ vẻ không hiểu.
Hắn dứt khoát nói toạc ra: “Ta không phải Tạ Tử Thận.”
Ẩn ý đằng sau câu nói ấy là: Những mánh khóe câu dẫn mà nàng dùng với Tạ Tử Thận, đem ra dùng với hắn hoàn toàn vô tác dụng.
Dù sao cũng là một thân nữ nhi, tâm tư giấu giếm bị người ta vạch trần thẳng thừng, Lâm Uyển Nương xấu hổ đến mức mặt lúc đỏ lúc trắng.
Nàng cắn môi, cúi gằm mặt xuống, mãi một lúc lâu sau không thốt nên lời.
Cũng may Tạ Quân không làm khó nàng thêm, đứng dậy định rời đi.
Lúc cất bước, hắn liếc thấy trên bàn có một cái bát sứ trắng đựng đầy nước thuốc đen ngòm do Thải Nhạn tiện tay đặt xuống ban nãy, bèn thuận miệng hỏi: “Lâm nhị cô nương ốm đau đã lâu ngày không khỏi, cớ sao thuốc để đây lại chưa động đến một ngụm?”
Thải Nhạn vội vàng đỡ lời: “Dạ, ban nãy tiểu thư thấy thuốc còn nóng, dặn để nguội bớt một lát rồi mới uống ạ.”
Đây vốn là lý do thoái thác quen thuộc của hai chủ tớ để che mắt thiên hạ. Người khác nghe xong đa phần đều tin ngay, chẳng buồn bận tâm.
Nhưng Tạ Quân lại đứng yên bất động, ánh mắt lạnh lẽo một lần nữa chĩa về phía nàng.
“Vậy sao?” Giọng hắn vẫn đều đều, nhưng lại mang theo một áp lực không thể chối cãi: “Thuốc để nguội uống vào sẽ hại thân, Lâm nhị cô nương tốt nhất là nên mau chóng dùng đi.”
Đến cả một nha hoàn lỗ mãng như Thải Nhạn cũng nhận ra bầu không khí căng thẳng ngầm giữa hai người.
Nàng nơm nớp lo sợ, dè dặt nhìn Tạ Quân, rồi lại quay sang nhìn tiểu thư nhà mình. Thấy tiểu thư đã cụp mắt xuống, Thải Nhạn mới im lặng bưng chén thuốc tới.
“Tiểu thư, mời người dùng thuốc.” Nàng đưa chén thuốc cho Lâm Uyển Nương.
Chén thuốc đã nguội ngắt, không còn bốc mùi hăng hắc như lúc đầu, nhưng vị đắng ngắt vẫn không sao giấu được. Chỉ ngửi thôi đã thấy buồn nôn, huống hồ là uống cạn.
Xưa nay Lâm Uyển Nương sợ đắng nhất trần đời. Nhưng lúc này, nàng đành cắn răng bưng chén thuốc lên. Trước mặt Tạ Quân, nàng bưng lấy bát thuốc, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.
Thuốc đắng vào miệng, khó chịu vô cùng. Lâm Uyển Nương không dám ngừng lại.
Nàng cảm nhận được ánh mắt Tạ Quân đang dán chặt vào mình. Đôi mắt sâu thẳm, lạnh nhạt không rõ hỉ nộ ấy khiến sống lưng nàng nhói lên như kim châm.
Một bát thuốc đen ngòm uống cạn tận đáy. Lâm Uyển Nương nhíu mày đặt cái bát rỗng xuống, lúc này mới phát hiện Tạ Quân đã rời đi tự lúc nào.
Thải Nhạn vội lấy mứt quả đưa cho nàng để át đi vị đắng: “Tiểu thư, người ăn miếng mứt này cho đỡ đắng đi ạ.”
Vị ngọt lịm của mứt quả tan trong miệng, Lâm Uyển Nương mới coi như hoàn hồn sau dư vị đắng ngắt vừa rồi.
“Mau lên!” Trong mắt nàng đầy vẻ nôn nóng, vội vã sai Thải Nhạn: “Ngươi mau giúp ta đi dò la xem, ngày rằm tháng trước, Tạ Quân có từng đi dạo trong hoa viên hay không.”
Ngày rằm tháng trước, chính là ngày Lâm Uyển Nương hẹn lén Tạ Tử Thận lần đầu tiên. Chỉ tiếc hôm đó Tạ Tử Thận không đến, nàng trong lúc mơ màng lại thả thính nhầm người.
Lúc tấm bình phong đổ ập xuống ban nãy, nàng kêu Tạ Quân cứu, trong lúc hoảng loạn đã ngã nhào vào lòng hắn.
Trong cơn choáng váng, nàng lờ mờ ngửi thấy một mùi hương Trầm Thủy thoang thoảng, lạnh lẽo.
Mùi hương này, nàng từng ngửi qua rồi.
— Chính là cái đêm nàng dựa vào lồng ngực người nọ, thứ hương thơm lẩn khuất quanh chóp mũi cũng chính là mùi Trầm Thủy này.
Nhưng vừa bước ra khỏi cửa, nàng lại đâm ra rầu rĩ. Mình chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, biết đi đâu dò la bây giờ?
Nghĩ tới nghĩ lui không ra cách, vừa ngẩng đầu lên, nàng đã đi đến trước Khách Viện từ lúc nào.
Đây là nơi ở dành cho khách trong Lâm phủ, hiện tại Tạ Quân và Tạ Tử Thận đang tá túc ở đây. Ngoài cổng lớn, trên hành lang dài uốn lượn thỉnh thoảng lại có gia nhân, tỳ nữ qua lại.
Thải Nhạn lén lút bước tới, giữ chặt một gã hạ nhân.
“Thải Nhạn tỷ tỷ.” Đám hạ nhân trong phủ ai cũng biết nàng là nha hoàn thân cận của nhị tiểu thư Lâm Uyển Nương, nên rất mực cung kính.
Thải Nhạn vẫy tay gọi hắn ra một góc khuất vắng người. “Ta hỏi ngươi, khoảng giờ Hợi ngày rằm tháng trước, Hầu gia có ở trong phủ không?”
Gã tiểu tư ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu. “Có ạ.” Hắn đáp: “Hôm đó vừa khéo là ca trực của ta, Hầu gia mới giờ Dậu đã về phủ rồi, từ lúc đó trở đi luôn ở lỳ trong thư phòng xem công văn đến tận khắc đầu giờ Hợi cơ đấy! Ta còn đích thân mang trà bánh vào cho Hầu gia mà.”
Mọi chuyện suôn sẻ quá đỗi khiến Thải Nhạn đâm ra sinh nghi, hỏi gặng: “Sao ngươi lại nhớ rõ mồn một như thế?” Tính từ ngày rằm tháng trước đến nay cũng đã hơn nửa tháng rồi.
Gã tiểu tư gãi đầu, cười hì hì: “Không giấu gì Thải Nhạn tỷ tỷ, hôm đó ta gặp may, ăn được hẳn 300 quan tiền cơ đấy! Chuyện tốt cỡ đó cả năm chả có lấy mấy bận, làm sao ta không nhớ rõ như in cho được!”
Chuyện đám gia nhân trong phủ lén lút bài bạc là chuyện thường tình như cơm bữa, chỉ là giấu giếm các chủ tử, không dám để lộ ra ngoài.
Gã lại cười hề hề van nài Thải Nhạn: “Thải Nhạn tỷ tỷ, chuyện này ta chỉ nói cho mỗi tỷ nghe thôi, tỷ đừng có bép xép ra ngoài nhé, lỡ để quản sự biết được là ta ăn đòn no đòn đấy.”
“Ngươi cứ yên tâm, ta tuyệt đối không hé nửa lời với ai đâu.”
Lấy được tin tức, Thải Nhạn không nấn ná thêm, quay lưng đi ngay. Gã hạ nhân đứng nhìn theo bóng lưng nàng, đợi nàng khuất hẳn sau cánh cổng mới thu lại nụ cười, quay người bước đi.
Tại khúc rẽ trên hành lang, Thanh Sơn đã đứng đợi sẵn. Nghe gã hạ nhân cúi đầu cung kính bẩm báo: “Đại nhân yên tâm, tiểu nhân đã nói theo đúng dặn dò của Hầu gia rồi ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)