Thư Mao Mao nhận ra thái độ của Thư Lan không giống với trước kia, trong giọng điệu có thêm thứ gì đó mà cậu bé không thích. Trước đây, Thư Lan luôn dùng giọng điệu êm ái khen ngợi cậu bé "Cục cưng giỏi quá", nhưng bây giờ mẹ không những không khen cậu bé, mà còn dùng giọng điệu rất dữ dằn để chất vấn.
Cậu bé nhíu mày, khó chịu bĩu môi, tức tối nói: "Biết thì là biết thôi, máu bắn vào mắt là biết thôi, có gì đâu mà hỏi chứ. Mami cứ nói mấy lời kỳ lạ, ghét Mami!"
Cậu bé khoanh tay, giận dỗi ngoảnh đầu đi không thèm nhìn cô.
Mọi nghi ngờ trong lòng Thư Lan lập tức tan biến. Cô ngồi xổm xuống, dịu dàng dỗ dành: "Mami nói đùa thôi mà cục cưng."
"Con nghe không hiểu, chẳng buồn cười chút nào."
Thư Mao Mao lại xoay người thêm một chút, để lại cho cô một bóng lưng lạnh lùng.
Thư Lan cẩn thận nghĩ lại, cũng đúng, thiên tài làm sao giải thích được tại sao mình lại là thiên tài. Thế giới của dị năng giả, một người bình thường như cô định sẵn là không thể hiểu được. Sự nghi ngờ đối với chính con trai ruột của mình vừa rồi quả thực hơi vô lý.
Thư Lan hạ giọng, ngọt ngào mềm mỏng nói: "Mami sai rồi, Mami thích cục cưng nhất. Nhưng mà cục cưng lại ghét Mami, Mami buồn quá hu hu hu..."
Cô mới giả vờ khóc hai tiếng, Thư Mao Mao đã quay người lại, áp sát vào cánh tay cô. Cậu bé vẫn chưa hết giận, giọng điệu vẫn còn cứng nhắc: "Mẹ đừng khóc, vừa nãy con ghét mẹ, nhưng bây giờ hết ghét rồi."
Thư Lan lén cười thầm. Dễ dụ như vậy, tất nhiên là trẻ con thật rồi.
Bộ đàm trên người gã đàn ông vang lên tiếng rè rè: "Bọn tao qua ngay đây, mày canh chừng cửa cho kỹ, đừng để con ả giết Lão Thổ chạy thoát."
Cô cất kỹ con dao, dắt tay con: "Cục cưng, đi thôi, chúng ta đi xuống."
Lúc xuống cầu thang, tà váy của Thư Mao Mao cứ liên tục đập vào đầu gối, lại còn có gió lùa từ dưới lên lành lạnh, khiến cậu bé cảm thấy vô cùng không quen.
Thằng bé không hiểu mặc váy thì có khác gì việc chỉ mặc mỗi cái quần lót đâu chứ, thảo nào Mami lại không thích.
Hai mẹ con xuống đến tầng hai thì nhìn thấy hai cái đầu đang bước lên. Thư Lan quyết đoán dừng bước, rẽ luôn vào căn hộ đang mở cửa ngay bên cạnh rồi khóa chặt lại.
Tiếng đóng cửa đã thu hút sự chú ý của hai gã kia. Bọn chúng lao lên tầng hai, dùng sức đập cửa ầm ầm, những lời chửi rủa tục tĩu liên tục thốt ra.
Thư Lan nhìn thấy khung sắt chống trộm ở cửa sổ phía bên kia đã bị tháo dỡ. Mắt cô sáng lên, chạy ào tới trước cửa sổ. Vừa thò đầu ra đã thấy bồn hoa bên dưới, cô dùng sức bế thốc con trai lên xem: "Cục cưng, ở đây có đất này, dùng được không con?"
"Rầm" một tiếng, cánh cửa gỗ đặc bị đập thủng một lỗ. Một cánh tay nổi đầy gân xanh thò vào, vặn mở khóa cửa.
Vẻ mặt Thư Mao Mao cực kỳ nghiêm túc, tập trung tinh thần cảm nhận sự tồn tại của nguyên tố Thổ xung quanh. Cậu bé có thể điều khiển những nguyên tố đó một cách tùy tâm sở dục, y như việc điều khiển tay chân của chính mình vậy.
Thư Lan tận mắt chứng kiến đất đai cuồn cuộn dâng lên từ dưới đất như thế nào, rồi biến hình ngay bên ngoài cửa sổ thành một dãy bậc thang kéo dài xuống dưới.
Không cần con trai nhắc nhở, cô chủ động trèo qua cửa sổ, cùng con giẫm lên chiếc cầu thang bằng đất lơ lửng giữa không trung để xuống mặt đất ở tầng một. Vừa chạm đất, cô liền cắm đầu chạy về phía trước.
Một gã đàn ông chạy đến bên cửa sổ, nhìn thấy chiếc cầu thang bằng đất và hai mẹ con đang chạy trốn: "Con ả kia cũng có dị năng hệ Thổ!"
Gã đàn ông trèo qua cửa sổ, tốc độ đuổi theo nhanh như một con báo gấm đang săn mồi trên thảo nguyên, chỉ trong chớp mắt đã rút ngắn khoảng cách.
Thư Mao Mao nghe thấy tiếng bước chân của gã sắp đuổi kịp mình, liền dùng sức kéo giật tay Thư Lan lại. Cậu bé quay đầu ngồi xổm xuống, tung một chưởng đập vào mặt nền xi măng.
Rào rào rào.
Mặt đường xi măng trong bán kính năm mét lấy cậu bé làm trung tâm đột ngột vỡ vụn. Đất đai bên dưới tựa như măng non thi nhau mọc lên sau cơn mưa xuân, chỉ trong chớp mắt đã cao vụt lên một mét, tạo thành một bức tường đất vòng quanh bao vây gã đàn ông vừa lao tới.
Nhược điểm của đất là không đủ độ cứng. Gã đàn ông rất nhanh đã giơ tay lên, tung từng cú đấm đập vỡ nát bức tường đất.
Thư Lan kéo con liên tục lùi về sau. Cô không mảy may nghi ngờ rằng cú đấm kia của đối phương có thể trực tiếp làm vỡ nát hộp sọ của mình.
Trong lòng cô vô cùng thấp thỏm. Cho dù Thư Mao Mao vừa thông minh vừa lợi hại, trong việc sử dụng dị năng lại có một sự thành thạo như không thầy tự thông, nhưng đối phương dù sao cũng là những người trưởng thành dày dặn kinh nghiệm chiến đấu, hơn nữa lại có tận hai người, liệu thằng bé có đánh không lại hay không?
Cô cố tỏ ra bình tĩnh, lên tiếng khiêu khích đối phương một cách ngạo mạn để thu hút hỏa lực: "Thực lực của tôi mấy người cũng thấy rồi đấy. Thêm một người bạn tốt hơn thêm một kẻ thù, có lẽ chúng ta có thể ngồi xuống bàn chuyện hợp tác."
Để tránh bí mật về "Kẻ cướp đoạt" của Thư Mao Mao bị lộ, Thư Lan định ôm hết mọi trách nhiệm liên quan đến dị năng lên người mình.
Gã đàn ông chửi ầm lên: "Giết em trai tao rồi còn muốn bàn chuyện hợp tác với tao sao? Hôm nay tao nhất định phải đập nát sọ mày để báo thù cho nó!"
Đám bụi bặm trên mặt đất đột nhiên bay mù mịt lên, giống như một bầy côn trùng tụ tập lại sau cơn mưa, linh hoạt chui thẳng vào mắt, mũi, miệng của gã.
"Khụ... Ực..."
Tên đàn ông đã có sẵn lòng đề phòng nên phản ứng nhanh hơn gã dị năng thấu thị lúc trước rất nhiều. Gã nhanh chóng bịt chặt mũi, nhắm tịt mắt và ngậm chặt miệng. Dù những dị vật trong đường hô hấp khiến gã vô cùng khó chịu, gã cũng tuyệt đối không buông tay.
Thư Lan nhỏ giọng nhắc nhở: "Cục cưng, hắn còn có lỗ tai kìa."
Lời vừa dứt, gã dị năng giả thứ hai từ phía sau cũng đã đuổi tới. Gã ta khẽ vỗ tay, giữa không trung chợt hiện ra một vết nứt giống như cánh cổng đi vào dị giới, hút sạch toàn bộ đám bụi đang bay lượn trên không vào trong.
Không còn bị đám bụi quấy nhiễu, gã đàn ông đập vỡ nát bức tường đất cuối cùng, mở trừng đôi mắt hằn vện tia máu đỏ rực, điên cuồng lao về phía hai mẹ con.
Khí thế của gã hung hăng ác liệt khiến Thư Lan hoảng sợ lùi lại vài bước. Bỗng nhiên dưới chân cô hẫng một cái, mất thăng bằng, kéo theo đứa trẻ ngã nhào xuống.
Gã đàn ông vốn định vung nắm đấm giáng thẳng vào Thư Lan thì dưới chân gã cũng bị hẫng. Nắm đấm của gã sượt ngay qua chóp mũi cô.
Sau đó, Thư Lan ngã ngồi phịch xuống đất, chấn động khiến xương cụt nhức buốt. Còn gã đàn ông thì rơi tọt xuống một cái hố sâu hoắm đột ngột xuất hiện trên mặt đất. Bùn đất dịch chuyển y như một cỗ máy được kích hoạt, lấp kín đỉnh đầu gã, chôn vùi bóng dáng gã, tạo thành một ụ đất nhô cao.
"Lão đại!"
Gã dị năng giả không gian phía sau kinh hoàng hét lớn một tiếng. Gã chắp hai tay lại rồi mở ra, giữa hai bàn tay xuất hiện một hố đen không ngừng mở rộng. Miệng hố sâu thẳm, đen ngòm, giống như con mắt của một loài quái vật đang từ từ hé mở sau khi tỉnh giấc.
Con "mắt" đó có lực hút cực lớn. Ụ đất bắt đầu rung chuyển, lớp đất bên trên bị hút tuột vào trong hố đen. Kẻ bị chôn bên dưới thò được một cánh tay lực lưỡng ra, ra sức cào cấu mặt đất, hòng thoát ra khỏi đó.
Thư Mao Mao ngẩng đầu nhìn lên, cậu bé nảy sinh hứng thú với cái lỗ đen xuất hiện từ hư không kia. Cậu bé đưa tay về phía Thư Lan đang đứng xoa eo phía sau: "Mami, dao."
Thư Lan vội vàng hai tay dâng con dao gọt hoa quả lên.
Thư Mao Mao nhận lấy con dao. Ngay cạnh chân cậu bé xuất hiện một cái hố đường kính nửa mét. Cậu bé nhảy tọt vào trong hố, miệng hố lập tức bị bùn đất lấp phẳng với tốc độ chóng mặt.
Thư Lan chớp chớp mắt, hoảng loạn quỳ rạp xuống đất tìm kiếm. Con cô đâu rồi? Một đứa trẻ to đùng của cô đâu mất rồi?
Con thì chẳng thấy tăm hơi, ngược lại cái gã bị chôn sống lúc nãy lại đội một đầu đầy bùn vàng ngoi lên, chạm mặt ngay với Thư Lan. Thư Lan vội vã lùi lại, vơ đại hòn đá và cục đất bên cạnh ném mạnh vào đầu gã.
Gã đàn ông đưa tay bắt gọn hòn đá, bóp nát dễ như bỡn. Sau đó gã bò hẳn lên, tóm lấy cổ chân Thư Lan. Thư Lan dùng chân kia đạp mạnh vào mặt gã, hậu quả là cả hai chân đều lọt thỏm vào tay gã đàn ông. Gã tóm lấy cô như túm lấy chân sau của một con thỏ, dùng sức kéo xềnh xệch về phía mình.
Đúng lúc này, gã dị năng giả không gian ở cách đó không xa đột nhiên phát ra tiếng kêu la thảm thiết, thu hút sự chú ý của gã đàn ông. Gã theo bản năng ngoái đầu nhìn lại.
Trong lúc Thư Lan đang chống cự với gã đàn ông, cậu bé vừa biến mất lúc nãy đã chui lên từ một cái hố đất ngay sau lưng gã dị năng không gian. Con dao gọt hoa quả trong tay cậu nhắm chuẩn vào bắp chân của gã dị năng giả trước mặt, không chút do dự cắm phập xuống. Mũi dao sắc lẹm đâm cực sâu, đâm chạm tới tận xương chân mới chịu dừng lại.
Đâm xong, Thư Mao Mao rút phắt con dao ra, dựng đứng lên để những giọt máu trên lưỡi dao nhỏ xuống lòng bàn tay mình, rồi nắm tay lại nghiền nát giọt máu đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
