Đầu óc Thư Lan xoay chuyển với tốc độ chóng mặt, cố gắng nghĩ cách đối phó với ba gã dị năng giả.
Nhưng dù cô có vắt óc suy nghĩ thế nào đi nữa, tình cảnh trước mắt vẫn giống như một ván cờ tàn. Thể chất của cô đã tụt dốc không phanh sau khi sinh nở, đối phương cho dù không có dị năng cũng có thể bóp chết cô dễ như bóp chết một con kiến.
Quỳ lạy xin tha mạng có khi lại giữ được cái mạng quèn, nhưng chắc chắn bọn chúng sẽ dùng những cách thức tồi tệ nhất để hành hạ cô.
Làm sao đây... phải làm sao đây...
"Mami, mẹ bóp con đau quá."
Giọng nói lanh lảnh non nớt của đứa trẻ kéo Thư Lan thoát khỏi những luồng suy nghĩ đầy lo âu. Cô theo bản năng cúi đầu nhìn, chợt phát hiện năm ngón tay mình đang đặt trên cổ tay Thư Mao Mao, vì quá căng thẳng mà vô thức siết chặt.
Cô vội vàng buông tay ra, nhìn thấy trên làn da non mịn của con hằn lên những vệt ngón tay ửng đỏ, áy náy nói: "Mẹ xin lỗi, Mami không cố ý đâu, để mẹ thổi cho con nhé."
Thư Mao Mao nhìn đôi lông mày hơi nhíu lại của mẹ, hỏi: "Mami, mẹ đang sợ ạ?"
Câu hỏi của con làm Thư Lan thấy sống mũi cay cay, cô mím chặt môi cố nén nước mắt: "Mẹ con mình đen đủi quá, gặp phải kẻ xấu rồi."
Trớ trêu thay lại đụng trúng cả dị năng giả hệ chiến đấu lẫn hệ cảm nhận, cho dù cô có may mắn giết được một gã rồi trốn đi thì cuối cùng vẫn bị chúng đánh hơi tìm ra.
Cô hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại, nhìn thẳng vào mắt Thư Mao Mao, nghiêm túc dặn dò: "Lát nữa ba gã đó mà xông vào, mẹ sẽ thu hút sự chú ý của chúng, con phải tìm cơ hội lách ra ngoài chạy trốn, chạy càng xa càng tốt."
Vấn đề ở chỗ, với cái cơ thể vô dụng này, cô lấy gì ra để một mình cầm chân cả ba gã đàn ông?
Thư Lan lập tức gạt phắt suy nghĩ tiêu cực ấy đi, tự nhủ một cách đầy kiên định: Cầm chân! Dù không thể cầm chân được cũng phải cố mà liều mạng!
Con cô mới có bốn tuổi, còn chưa kịp nhìn ngắm thế giới này được bao nhiêu, trên người thằng bé biết đâu lại mang theo những bản lĩnh khác di truyền từ người đàn ông kia, cơ hội sống sót của thằng bé cao hơn cô rất nhiều.
Cô nhất định phải để Thư Mao Mao trốn thoát!
Thư Mao Mao khó hiểu: "Sao chúng ta phải chạy trốn ạ?"
"Bởi vì cái người đàn ông vừa chết lúc nãy là đồng bọn của ba người này. Để trả thù, chắc chắn bọn chúng sẽ đến giết chúng ta."
Thư Mao Mao nghe xong liền hiểu ra vấn đề, thằng bé nói: "Vậy thì giết sạch cả bọn chúng luôn là được mà."
Thằng bé ngoảnh mặt lại, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm ra cửa. Không một ai nhận ra rằng, những hạt bụi đang nằm im lìm trên mặt đất bỗng chốc rung lên bần bật ở tần số cao, hệt như một vùng sinh vật bóng đêm vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ đông dài.
Chỉ trong chớp mắt, chúng dường như nhận được sự triệu hồi, đồng loạt ngưng tụ lại và lao về cùng một hướng.
Kẻ đứng sau cánh cửa đang hít thở, Thư Mao Mao nghe thấy rất rõ.
Tất cả đám bụi tụ tập lại như có ý thức, nương theo luồng không khí do hơi thở của người đó hút vào mà hung hãn chui tọt vào khoang mũi, xộc thẳng xuống hầu họng, khí quản, tựa như cát lún lấp kín hai lá phổi.
"Bịch!"
Có vật nặng ngã ập vào cửa, tiếp theo đó là một chuỗi những âm thanh vụn vặt vang lên bên ngoài, khiến Thư Lan vốn dĩ đã đang nơm nớp lo sợ phải giật thót mình. Cô ôm chặt đứa trẻ vào lòng: "Cục cưng, hắn định phá cửa xông vào có phải không?"
Thư Mao Mao lắc đầu: "Không phải đâu Mami, hắn chết rồi."
"Ai chết cơ?"
Thư Mao Mao giơ tay lên, chỉ thẳng ra cửa, nói chắc nịch: "Hắn ta."
Sau một khoảnh khắc ngơ ngác, đôi mắt hạnh của Thư Lan mở to tròn xoe: "Sao hắn lại chết?"
Ngón tay bụ bẫm như búp măng non bẻ cong lại, Thư Mao Mao chỉ vào chính mình.
"Con? Là con làm ư!" Giọng Thư Lan vút cao: "Con làm thế nào vậy?"
Thư Mao Mao xòe tay ra, bụi bặm trong phòng bỗng lơ lửng trên không trung, vô cùng ngoan ngoãn tụ lại thành những sợi tơ mỏng, chầm chậm trôi về phía lòng bàn tay bé xíu của thằng bé, vo tròn lại thành một quả bóng bụi: "Dị năng hệ Thổ, con đã bịt kín mũi và miệng của hắn."
Thư Lan nghe xong mà ánh mắt dại ra. Dị năng hệ Thổ? Cục cưng của cô rõ ràng là Thuận phong nhĩ cơ mà, có dị năng hệ Thổ từ bao giờ vậy?
Một tia sáng linh cảm vốn dĩ đang lẩn khuất sau tầng mây đen chợt lóe lên trong đầu Thư Lan như một tia sét, ba chữ in đậm phóng to liên tục giày xéo trong tâm trí cô:
Kẻ cướp đoạt!!!
Thư Lan hệt như một người cả đời mơ tưởng trúng số độc đắc cuối cùng cũng được thỏa ước nguyện, trái tim đập rộn lên vì phấn khích.
Thế nào gọi là "Kẻ cướp đoạt"! Đây chính là "Kẻ cướp đoạt"! Thư Mao Mao giết chết một gã dị năng giả hệ Thổ, thế là thằng bé cướp luôn được dị năng hệ Thổ của đối phương.
Hơn nữa "Thuận phong nhĩ" vẫn còn, con của cô cũng có thể giống như vị đại lão kia, sở hữu không chỉ một loại dị năng!
Mọi cay đắng khổ cực đã chịu đựng cuối cùng cũng đơm hoa kết trái vào khoảnh khắc này. Thư Lan cảm thấy mình lẽ ra nên ngửa mặt lên trời cười lớn, vậy mà cô lại ôm chầm lấy Thư Mao Mao òa khóc nức nở.
Cái chuỗi ngày vừa sợ tang thi, vừa sợ kẻ ác, cả ngày sống trong nơm nớp lo sợ, hơi có chút gió thổi cỏ lay đã kinh hồn bạt vía này, cô đã nếm trải đủ rồi. Cuối cùng cô cũng đã có một nguồn sức mạnh dị năng để có thể yên tâm tin tưởng và dựa dẫm vào!
Thư Mao Mao vứt quả bóng bụi đi, vỗ vỗ vai mẹ: "Mami đừng sợ, đàn ông dễ giết lắm."
Thư Lan quệt nước mắt, biết con trai mình thực sự mang trong mình bộ gen của "Kẻ cướp đoạt", cuộc đời cô như lại được thắp lên niềm hy vọng chói lòa.
"Vậy bây giờ con có thể nhìn xuyên tường xem tình hình bên ngoài thế nào không?"
Thư Mao Mao quay đầu liếc nhìn bức tường: "Con không nhìn thấy gì cả."
"Hả? Con không có Thấu thị sao?"
Trong lòng Thư Lan lại nảy sinh nghi hoặc mới. Vậy cái dị năng hệ Thổ kia là cướp đoạt được kiểu gì?
"Hai kẻ kia đang ở đâu rồi?"
"Ở căn hộ bên cạnh ạ. Mami, chúng ta phải ra ngoài thôi, đất ở đây không đủ để giết bọn chúng."
Một cậu nhóc bốn tuổi nói về việc giết người mà cứ nhẹ bẫng như tiện tay hái cành hoa ngọn cỏ bên đường vậy, dẫu là ánh mắt hay giọng điệu thì đều vô cùng bình thản.
"Không sao đâu cục cưng, đến chỗ tiếp theo tìm được quần áo của con trai chúng ta sẽ thay ra ngay nhé."
Thư Mao Mao đành thỏa hiệp: "Vâng ạ."
Thư Lan dọn dẹp đống đồ đạc chặn ở cửa. Vừa mở cửa ra, một thi thể cứng đờ lập tức đổ sập xuống. Gã đàn ông hai tay ôm chặt cổ họng, cái miệng há hốc ra đến mức tối đa như muốn đớp lấy chút không khí, thế nhưng trong miệng gã cũng bị nhét đầy bụi bặm, mặt mũi gã tím ngắt vì ngạt thở, đồng tử đã hoàn toàn giãn nở.
Thư Lan không khỏi kinh ngạc cảm thán. Dị năng vừa mới cướp được vào tay, vậy mà Thư Mao Mao đã biết cách lợi dụng môi trường xung quanh và nhược điểm của cơ thể con người để sử dụng. Con trai cô lẽ nào là một thiên tài?
"Mami, con cần dao."
Thư Lan đưa con dao gọt hoa quả trên tay cho thằng bé. Nhìn thấy Thư Mao Mao ngồi xổm xuống, dùng mũi dao rạch một đường trên cánh tay gã đàn ông.
Thư Lan vội can: "Từ từ đã, khoan đã Thư Mao Mao, hành hạ xác chết là không đúng đâu!"
Thư Mao Mao chấm một chút máu rỉ ra từ vết thương do dao rạch, xoa xoa trên đầu ngón tay, sau đó đứng dậy, cắm con dao trở lại vỏ rồi đưa cho Thư Lan, hỏi lại: "Hành hạ xác chết là gì ạ?"
"Ờ... con chỉ cần một chút máu thôi sao?"
"Vâng." Thư Mao Mao ngoan ngoãn gật đầu: "Mami, bây giờ con có thể nhìn thấy những thứ phía sau bức tường rồi."
Thư Lan trầm trồ thán phục: "Cục cưng à, con thành thật nói cho mẹ nghe đi, có phải con là người trọng sinh đến đây không, kiểu 'Trọng sinh của dị năng giả mạnh nhất làm con trai tôi' ấy."
Thằng bé đối với mọi bản lĩnh của mình cứ như tự học mà thành tài, thậm chí còn biết cả cách làm thế nào để cướp đoạt dị năng của người khác. Dùng từ "thiên tài" để giải thích cho những hành vi của Thư Mao Mao cũng trở nên quá sức khiên cưỡng.
Cậu bé ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt đen như mực trong veo không chút vẩn đục, chớp chớp tỏ vẻ khó hiểu: "Trọng sinh lại là cái gì nữa hả mẹ?"
"Thế làm sao con biết phải lấy máu thì mới cướp được dị năng của người khác?"
Thư Lan buông tay con ra, lùi lại một bước, nghiêm mặt cố tình thử thăm dò thằng bé: "Đừng diễn nữa Thư Mao Mao, Mami đã nhìn thấu tất cả rồi. Con không phải là một đứa trẻ bốn tuổi đúng không, thực ra linh hồn bên trong con là một người trưởng thành, có phải không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)