Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi tôi mở mắt, trước mặt bất ngờ là gương mặt phóng đại của Ninh Ninh. Nhận ra cậu ấy, tôi như trút được gánh nặng, khẽ thở phào: “Tỉnh là tốt rồi! Tỉnh là tốt rồi!”
Tôi bình tĩnh nhìn kỹ, mới nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường. Khung cảnh xung quanh có phần quen thuộc, dường như là ngôi nhà tôi tá túc trong chuyến đi thực tế.
Ninh Ninh nở nụ cười nhẹ nhõm như người vừa thoát nạn, kể lại mọi chuyện xảy ra trong hai ngày qua. Tôi dần hiểu được tình hình.
Trên đường về từ chuyến đi, tôi mơ một giấc mơ kỳ lạ, như thể minh hôn. Vừa tỉnh dậy, tôi lại gặp nạn khi xe buýt bị lở đất, bị hất ra ngoài và rơi xuống đáy vực, bất tỉnh. Mãi đến khi đội cứu hộ tự phát của dân làng tìm thấy, tôi mới được đưa về đây.
Tôi hỏi: “Tại sao tớ không có chút sức lực nào thế? Chẳng lẽ lúc rơi xuống vực, tớ bị thương chỗ nào?”
Nghe tôi hỏi, nét mặt Ninh Ninh thoáng hiện vẻ lo lắng. Cậu ấy liếc nhìn xung quanh, hạ thấp giọng: “Bà Lý ở cuối thôn nói… cậu bị quỷ chiêu hồn…”
Tôi biết bà Lý là bà cốt nổi tiếng trong thôn Cây Hòe. Nhà nào có chuyện đều tìm đến bà. Bà còn biết xem phong thủy, thậm chí có thể mời quỷ nhập thân để giúp người sống trò chuyện với người đã mất.
Tôi đã gặp bà Lý ngay ngày đầu tiên đến thôn Cây Hòe, và ấn tượng về bà thật khó quên.
Vừa thấy tôi, khuôn mặt khô gầy đầy nếp nhăn của bà co rúm lại đầy sợ hãi. Rồi bà… quỳ xuống trước mặt tôi, miệng lẩm bẩm, vừa dập đầu vừa nói: “Xin đừng trách nếu có gì kỳ lạ”, “Xin tha mạng”…
Thiếu chút nữa dọa tôi chết khiếp.
Dù bà Lý có phần kỳ quặc, bản lĩnh của bà thì không thể xem thường.
Có lần, một bạn nam trong lớp nửa đêm đi vệ sinh, đến tận sáng vẫn chưa về. Mọi người cùng dân làng đổ xô đi tìm.
Tôi nghe kể, cả nhóm tìm suốt cả ngày, cuối cùng mới thấy cậu ấy ở nghĩa địa sau núi, ôm chặt một tấm bia mộ, ngủ say như chết.
Rồi bà nhỏ hai giọt gì đó vào mắt cậu ấy. Sắc mặt cậu ấy lập tức thay đổi, khóc lóc thảm thiết. Ngay hôm đó, cậu ấy xin xe về nhà.
Chẳng ai biết cậu ấy đã nhìn thấy gì, nhưng chứng kiến sự thay đổi đột ngột ấy, ai nấy đều thêm ba phần kính nể bà Lý.
Đang nói chuyện, bà Lý bưng một chén nước từ ngoài bước vào.
“Uống đi,” bà nói, đưa chén nước bùa còn bốc khói.
Ninh Ninh đỡ tôi ngồi dậy, lúc này cơ thể tôi rã rời.
Bà Lý giải thích: “Cô bị quỷ chiêu hồn, nên mới yếu đến mức không nhúc nhích nổi. Chén nước bùa này sẽ giữ hồn phách cô lại.”
“Quỷ chiêu hồn là gì? Tôi… tôi đâu có động vào thứ đó…” Tôi run rẩy thốt lên, nhưng hình ảnh người đàn ông trong những giấc mơ liên tiếp chợt lóe lên trong đầu.
Nghe vậy, đôi mắt dài của bà Lý híp lại, sắc lạnh như lưỡi dao: “Nếu cô không bị quỷ chiêu hồn, sao có thể mệt mỏi đến thế?”
Tim tôi đập thình thịch. Bà Lý tiếp: “Cô có mơ thấy gì kỳ lạ không?”
Đúng… đúng là có, tôi đã mơ thấy hắn, không chỉ một lần…
Trái tim tôi run lên. Bất chợt, bà Lý vươn bàn tay gầy guộc, mạnh mẽ đổ chén nước bùa vào miệng tôi.
“Khụ, khụ, khụ…”
Nước bùa mang mùi khét lẹt tràn vào họng, như ngọn lửa ma quái bùng cháy, thiêu đốt từ đỉnh đầu xuống tận gót chân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


