Từ xa, tôi thấy Ninh Ninh cố vươn tay muốn nắm lấy cánh tay tôi. Nhưng chẳng hiểu sao, tôi không còn chút sức lực nào, như thể cơ thể này không còn thuộc về mình nữa.
Dưới thân là vực sâu không đáy, như thể ngã xuống sẽ tan xương nát thịt.
Chiếc xe buýt màu vàng trên con đường núi dần khuất khỏi tầm mắt tôi. Trong khoảnh khắc, một bóng tối dày đặc ập đến. Tôi chưa kịp sợ hãi thì cảm giác mình va mạnh vào thứ gì đó, rồi mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, tôi đã ở trong một vùng tăm tối. Không biết bao lâu đã trôi qua. Nỗi sợ hãi bóp nghẹt tôi. Cách đó không xa, một vật dài phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo.
Kìm nén cơn hoảng loạn, tôi bước tới hai bước. Khi nhìn rõ thứ đang phát sáng, tôi sợ đến quên cả thở.
— Đó, hóa ra là một cỗ quan tài!
Trời ơi, quan tài thành tinh!
Nỗi kinh hoàng khiến chân tôi mềm nhũn, tôi ngã khuỵu xuống đất, co ro bên góc tường, chỉ mong thứ trong quan tài kia không bất ngờ bật dậy. Nhưng cứ thế này chẳng phải cách. Bị nhốt ở đây, sớm muộn tôi cũng chết đói.
Nghĩ vậy, tôi cố trấn tĩnh, đứng dậy, thận trọng tiến về phía cỗ quan tài, muốn xem rốt cuộc bên trong là ai.
Hắn mặc trường bào đen quý giá, viền bạc lấp lánh, cổ áo thêu họa tiết như ngọn lửa cõi U Minh, vạt áo điểm xuyết hoa mạn châu sa yêu mị. Gương mặt trắng như tuyết, hắn nằm yên tĩnh trong quan tài, không chút động đậy.
Hắn là ai?
Tại sao lại ở đây?
Tôi đã đến nơi này bằng cách nào?
Hắn và giấc mơ trên xe buýt của tôi có liên quan gì?
Hàng loạt câu hỏi xoay vần trong đầu, nhưng chẳng có lời giải.
Cỗ quan tài vẫn tỏa ánh sáng lam nhạt. Tôi đi quanh một vòng, không tìm ra nguyên nhân nào khiến nó phát sáng.
Lại nhìn người đàn ông trong quan tài, đường nét sắc sảo trên gương mặt hắn mang một cảm giác quen thuộc khó tả, khiến tim tôi bất chợt lỡ một nhịp.
Đột nhiên, hàng lông mi dài của hắn khẽ run. Đôi mắt đen sâu thẳm, như thể có thể hút hồn người, chậm rãi mở ra.
Tôi chạm phải ánh mắt hắn, toàn thân cứng đờ.
Đối diện một lúc, hắn bất ngờ trồi lên từ trong quan tài, vươn tay bá đạo kéo tôi vào lòng. Đôi môi lạnh buốt của hắn áp xuống, cảm giác băng giá lan tỏa từ môi tôi. Hắn hôn mạnh mẽ, không cho tôi chút cơ hội phản kháng. Toàn thân tôi như bị rút cạn sức lực, mềm nhũn ngã vào ngực hắn, như thể mọi năng lượng đều bị hút mất.
Một cơn đau kỳ lạ từ môi truyền đến. Cơ thể tôi run lên, không biết từ đâu lấy lại sức mạnh, tôi run rẩy đẩy hắn ra. Nhìn thấy vệt máu đỏ tươi trên môi hắn, một vẻ quyến rũ quỷ dị toát ra.
Khóe môi hắn nhếch lên nụ cười tà mị, thèm thuồng liếm đi vết máu còn sót lại, rồi nhìn tôi.
Hắn cắn tôi.
“Hôn môi phải chuyên tâm,” hắn nói, giọng hơi bực dọc, như muốn trừng phạt tôi. Hắn cúi đầu, định hôn tiếp.
Cơn đau trên môi dần lan khắp cơ thể. Lờ mờ, tôi nghe tiếng ai đó gọi mình, dường như là giọng Ninh Ninh.
Hình bóng người đàn ông trước mặt bắt đầu nhòe đi. Ngay trước khi hắn biến mất hoàn toàn, tôi thoáng nghe giọng hắn, mang theo chút phẫn nộ:
“Mất hứng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
