Chu San co giật khóe miệng, lý lẽ đàng hoàng, bằng chứng rõ ràng. Cô cũng giỏi thật, mấy lời ma quỷ này ai tin thì đúng là đồ ngốc. Cô đáp lại qua loa: “Vậy ngài là thiên thần đến giúp tôi và con quỷ đói kia hoán đổi lại sao?”
“Bổn sai thuộc biên chế Đông Phương, cô có thể gọi tôi là Quỷ sai đại nhân. Hãy tôn trọng truyền thống, đừng bày mấy trò Tây Tàu linh tinh, thiên với chả thần cái gì.”
Bạch Vô Thường cảm thấy hơi ghê tởm, quyết định đẩy nhanh tiến trình: “Quỷ thất đức, vì cô trăm kiếp thất đức, nên người trăm kiếp hành thiện tức con quỷ đói mới nhập môn kia sau trăm năm mới có thể luận tội.
Còn cô có hai lựa chọn: một là tiếp tục hoàn thành thử thách trong cái vỏ của quỷ đói, nếu có thể dùng công đức bù đắp nghiệp chướng, trăm năm sau có thể trở về địa phủ, sống lại cuộc đời quỷ bình thường, nếu thất bại sẽ bị đày vào súc sinh đạo; hai là lập tức bị đày vào súc sinh đạo, chấm dứt thử thách.”
Đối mặt với một Chu San vẫn còn đang mơ màng, Bạch Vô Thường lạnh lùng hỏi: “Cô chọn cái nào?”
Chu San vẫn coi Bạch Vô Thường như một công cụ trong mơ, mặc kệ đối phương lảm nhảm, chỉ chờ giấc mơ kết thúc. Cũng nên tỉnh rồi, giấc mơ này dài quá, mà bộ dạng ăn ngấu nghiến của mình đúng là xấu hổ hết chỗ nói, chướng mắt thật sự, mau tỉnh lại đi!
Không nhận được câu trả lời, Bạch Vô Thường đánh giá cả hai con quỷ một lượt. Con quỷ đói rõ ràng đang giả ngốc, dù sao thì chính nó đã chủ động tìm đến con quỷ thất đức này, vứt bỏ công đức trăm kiếp, thà từ nam biến thành nữ cũng phải chui vào cái vỏ của quỷ thất đức.
Bạch Vô Thường tao nhã đá con quỷ thất đức vào lại trong cái vỏ của quỷ đói. Con quỷ thất đức này đúng là quá thất đức, nếu ném cô ta vào súc sinh đạo mà gây ra tuyệt chủng giống loài thì mình cũng bị liên lụy.
Nay trải qua chuyện này, nếu con quỷ thất đức vẫn không biết tích đức, thì sẽ có lý do chính đáng để đưa cô ta xuống mười tám tầng địa ngục cho tan xương nát thịt rồi mới ném vào súc sinh đạo đầu thai. Còn con quỷ đói bị đói đến ngốc này, đợi dương thọ kết thúc, tự nhiên sẽ có lúc nó phải trả giá.
Không hổ là mình, đúng là quá xuất sắc, giải quyết một vấn đề nan giải gọn gàng sạch sẽ, có thể quay về địa phủ rồi.
Bên này, Chu San bị một cú đá làm cho đau đến tỉnh lại. Lần này là tỉnh thật. Cú đá của Bạch Vô Thường mang đến nỗi đau tận linh hồn, cộng thêm cái bụng đói đến quặn thắt, không tin cũng phải tin.
Vừa đau vừa đói, tinh thần và thể xác bị giày vò gấp bội, Chu San hoàn toàn không còn sức để mở mắt ra xem xét cơ thể mới này của mình, một cơ thể đàn ông.
“Con gái, con có vừa mắt đứa nào không?” Vương Phú Quý vừa lật Chu San đang co quắp như con tôm lại để lộ ra gương mặt gầy trơ xương, vừa hỏi con gái mình.
“Thôi đi bố, bố đừng bới nữa. Nhìn là biết lông còn chưa mọc đủ, còn chưa cao tới vai con gái bố đâu.” Vương Thúy Thúy ghét bỏ quay đi.
“Vậy... thôi nhé?” Vương Phú Quý cẩn thận liếc nhìn Vương Thúy Thúy.
Vương Thúy Thúy nhíu cặp lông mày rậm của mình. Lời đã nói ra rồi, dù thế nào hôm nay cũng phải mang một thằng đàn ông về: “Bố, người này trông cao ráo, chọn anh ta đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


